Chương 5: Thân Phận Thực Sự
Ba giờ sáng. Mưa đã tạnh nhưng gió vẫn lồng lộn trên con đường ven biển Đồ Sơn. Việt lái chiếc Honda Wave chở Tuyền về biệt thự trên đường Lạch Tray. Cô ngồi phía sau, hai tay ôm eo anh — lần đầu tiên đại tiểu thư Lâm Tuyền ngồi trên một chiếc xe máy một trăm mười phân khối cũ rích, ướt như chuột lột, mặt úp vào lưng áo một người đàn ông. Và cô không thấy nhục nhã. Cô chỉ thấy mệt.
Lâm Đại Hải đứng đợi trước cổng biệt thự. Khi thấy Tuyền an toàn, ông lao tới ôm chầm con gái, đôi vai rộng lớn của người đàn ông sáu mươi tuổi run lên. Mắt ông đỏ hoe, quầng thâm nặng trĩu — dấu hiệu của một người vừa trải qua địa ngục trong vài tiếng đồng hồ.
"Ba... con xin lỗi," Tuyền thì thầm vào vai cha, giọng khàn đặc.
"Con không có lỗi. Ba có lỗi. Ba đáng lẽ phải cho con nhiều bảo vệ hơn." Ông Hải buông con gái, quay sang Việt. Ánh mắt ông nhìn người bảo vệ lương tám triệu — ướt sũng, chân đất, quần áo lấm bùn đất — nhưng đứng thẳng lưng, mắt bình thản, không một lời kể công.
Ông Hải cúi đầu — vị Chủ tịch Tập đoàn vận tải biển lớn nhất Hải Phòng, cúi đầu trước một người bảo vệ. "Cảm ơn cậu, Việt. Cảm ơn cậu đã cứu con gái tôi."
Việt đáp: "Đó là công việc của tôi, ông Hải."
"Không," ông Hải lắc đầu. "Cậu đã bị đình chỉ. Cậu không còn nghĩa vụ gì. Nhưng cậu vẫn đến." Giọng ông nghẹn lại. "Phạm Trọng Nghĩa nói đúng — cậu là người tốt nhất."
Ông Hải mời Việt vào nhà, nhưng Việt từ chối. Anh nói cần đi gặp một người. Trước khi quay xe, anh đưa cho Tuyền chiếc điện thoại cũ — bên trong là số liên lạc duy nhất.
"Nếu có chuyện gì, gọi số này. Tôi sẽ tới."
Tuyền cầm chiếc điện thoại, ngón tay run run chạm vào vỏ nhựa ấm hơi tay anh. Cô muốn nói cảm ơn, nhưng lời kẹt trong cổ họng — hai chữ đó bỗng nhiên quá nhẹ, quá mỏng manh so với những gì anh vừa làm.
"Anh Việt..." cô gọi khi anh đã ngồi lên xe.
"Dạ?"
"Anh... thực sự là ai?"
Việt nhìn cô một giây. Rồi nổ máy xe, đi vào bóng tối.
***
Sáng hôm sau, Tuyền ngồi trong phòng làm việc tại nhà, laptop mở trước mặt. Cô không đến trụ sở — sau vụ bắt cóc, cha cô yêu cầu cô ở nhà, tăng cường an ninh biệt thự với đội bảo vệ mười hai người từ công ty vệ sĩ chuyên nghiệp. Nhưng Tuyền không an tâm với mười hai người lạ. Cô chỉ an tâm với một người.
Cô mở Google, gõ: "Hoàng Việt đặc nhiệm quân đội".
Không có kết quả nào đáng kể — thông tin đặc nhiệm không bao giờ xuất hiện trên mạng công khai. Cô thử cách khác: gọi cho Trung tá Phạm Trọng Nghĩa — người đã giới thiệu Việt cho cha cô.
"Cháu Tuyền?" Giọng Trung tá Nghĩa ấm áp qua điện thoại. "Ông Hải đã gọi cho tôi rồi. Cháu có sao không?"
"Cháu ổn, chú Nghĩa. Cháu muốn hỏi... về anh Hoàng Việt. Anh ấy là ai?"
Im lặng một lát. Rồi Trung tá Nghĩa thở dài.
"Tuyền à, chú không nên nói. Nhưng sau chuyện đêm qua, cháu có quyền biết." Giọng ông chậm lại, nặng nề. "Hoàng Việt, sinh năm 1994, quê Hải Dương. Nhập ngũ năm 18 tuổi, được tuyển chọn vào Tiểu đoàn Đặc nhiệm 1 — đơn vị tinh nhuệ nhất của Lực lượng Đặc biệt. Sáu năm phục vụ, ba nhiệm vụ đặc biệt ở biên giới phía Bắc, hai nhiệm vụ phối hợp quốc tế."
Tuyền nuốt nước bọt. "Nhiệm vụ gì?"
"Chống buôn bán ma túy xuyên biên giới. Phá đường dây vũ khí lậu. Giải cứu con tin." Nghĩa dừng một nhịp. "Năm 2020, Việt dẫn đội bốn người đột nhập trại huấn luyện lính đánh thuê ở vùng biên giới Lào Cai. Trại đó có hai mươi bảy tay súng. Đội Việt hạ gục toàn bộ trong bốn mươi phút, giải cứu sáu con tin — trong đó có hai trẻ em. Không một con tin bị thương."
Tuyền cảm thấy tay mình lạnh đi. Bốn người chống hai mươi bảy tay súng. Anh bảo vệ lương tám triệu, trông như xe ôm đầu ngõ.
"Việt được tặng Huân chương Chiến công hạng Nhất," Nghĩa tiếp tục. "Nhưng trong nhiệm vụ cuối cùng năm 2022, đồng đội của Việt — ba người — hy sinh cả ba. Việt là người sống sót duy nhất. Sau đó, Việt xin giải ngũ. Chú giữ không được." Giọng ông buồn. "Chú nghĩ Việt tự trách mình vì không bảo vệ được đồng đội. Nên khi ông Hải nhờ chú tìm người bảo vệ con gái, chú giới thiệu Việt — hy vọng cho nó một lý do để tiếp tục sống."
Tuyền ngồi im rất lâu sau khi cúp máy. Ngoài cửa sổ, nắng sáng rực rỡ sau cơn bão đêm qua, phượng vĩ đỏ cháy trên đường Lạch Tray. Nhưng trong lòng cô là một cơn bão khác — êm hơn, nhưng sâu hơn.
Cô nhớ lại ngày đầu tiên — "Trông như mấy anh xe ôm đầu ngõ Lạch Tray." Cô nhớ lại lúc anh ngồi ghế phụ, mắt quét qua cabin xe theo thói quen chiến trường mà cô tưởng là ngó nghiêng vô duyên. Cô nhớ lại câu nói của anh sau khi hạ gục năm tên côn đồ: "Lúc nãy hơi bận nên chưa kịp đứng im."
Một người đã hạ hai mươi bảy tay súng. Đã được tặng huân chương hạng Nhất. Đã mất ba đồng đội. Và bây giờ đang sống trong nhà trọ tồi tàn ở Hải Phòng, lái xe Honda Wave cũ, nhận lương tám triệu một tháng làm bảo vệ cho một cô gái từng gọi anh là "xe ôm".
Nước mắt Tuyền rơi xuống bàn phím laptop. Cô không biết mình khóc vì xấu hổ, vì xúc động, hay vì cả hai.
***
Chiều cùng ngày, Tuyền gọi Việt. Giọng cô qua điện thoại bình tĩnh hơn, nhưng mang một sắc thái khác — mềm hơn, thận trọng hơn, như một người đang cố gắng tìm đúng từ ngữ.
"Anh Việt, quay lại biệt thự. Tôi cần anh."
"Cô Tuyền, tôi đã bị đình chỉ — "
"Tôi biết. Ba tôi đã rút quyết định. Và tôi muốn nói chuyện với anh. Trực tiếp."
Một tiếng sau, Việt đứng trước cổng biệt thự. Tuyền mở cổng — không phải qua intercom, mà tự tay mở. Cô mặc áo sơ mi trắng đơn giản, quần jean, tóc buộc đuôi ngựa. Không son phấn, không kính Gucci, không mùi Chanel. Lần đầu tiên Việt thấy cô trông... bình thường. Và bình thường đó, lạ thay, lại đẹp hơn mọi bộ cánh hàng hiệu.
"Vào đây, anh Việt."
Cô dẫn anh ra ban công phía sau biệt thự, nhìn ra vườn ngọc lan. Hai tách trà đã sẵn trên bàn đá — trà sen Tây Hồ, mùi thơm nhẹ nhàng. Cô ngồi xuống, chỉ ghế đối diện.
"Tôi đã nói chuyện với chú Nghĩa," cô nói thẳng. "Tôi biết anh là cựu đặc nhiệm. Biết về nhiệm vụ ở Lào Cai. Biết về huân chương. Và biết về... ba đồng đội của anh."
Việt không đổi sắc mặt, nhưng tay anh — tay cầm tách trà — siết chặt hơn. Đốt ngón tay trắng ra.
"Tôi xin lỗi," Tuyền nói. Hai chữ ngắn gọn, nhưng giọng cô run. "Không phải xin lỗi vì đã tìm hiểu. Mà xin lỗi vì ngày đầu tiên, tôi đã đối xử với anh như... như anh không phải là người."
Việt đặt tách trà xuống. "Cô không cần xin lỗi. Cô không biết."
"Đúng, tôi không biết. Nhưng dù biết hay không, tôi cũng không nên đối xử như vậy với bất kỳ ai." Mắt Tuyền nhìn thẳng vào mắt anh — không còn ánh nhìn khinh khỉnh của đại tiểu thư, cũng không phải ánh nhìn ngưỡng mộ mù quáng. Đó là ánh nhìn ngang hàng — của một người thừa nhận sai lầm và chọn thay đổi.
Việt nhìn cô, và lần đầu tiên, khóe miệng anh hơi nhếch lên — không phải nụ cười, chỉ là bóng dáng mờ nhạt của một nụ cười đã lâu lắm rồi không xuất hiện trên gương mặt anh.
"Bây giờ, anh Việt," Tuyền ngồi thẳng lưng, ánh mắt chuyển sang sắc bén — ánh mắt của Phó Tổng Giám đốc Tập đoàn Đông Hải. "Mã Cường, Trần Bảo Quốc, đường dây buôn lậu năm trăm tỷ — anh biết nhiều hơn những gì anh nói. Tôi muốn anh chia sẻ. Và tôi muốn chúng ta cùng xử lý."
Việt nhìn cô — cô gái hai mươi bốn tuổi, vừa bị bắt cóc đêm qua, má vẫn còn vết bầm, cổ tay vẫn hằn dấu dây thít — nhưng đang ngồi thẳng lưng, ánh mắt không run, yêu cầu được tham gia cuộc chiến.
"Cô chắc chứ?" anh hỏi.
"Đông Hải là gia nghiệp của gia đình tôi. Nếu có ai đó phá nát nó, tôi không ngồi đợi người khác dọn dẹp."
Việt gật đầu. Rồi anh bắt đầu kể — từ đầu: khu vực hạn chế ở cảng, xe tải đông lạnh không bật máy lạnh, tin nhắn từ Trung tá Nghĩa về Mã Cường, cuộc gặp giữa Quốc và người mặt sẹo ở tầng hầm, âm mưu gài bẫy USB.
Tuyền nghe, không ngắt lời. Khi anh kể xong, cô rót thêm trà cho anh — một cử chỉ nhỏ, tự nhiên, nhưng là điều mà đại tiểu thư Lâm Tuyền chưa bao giờ làm cho bất kỳ ai ngoài cha mình.
"Vậy chúng ta bắt đầu từ đâu?" cô hỏi.
"Từ Quốc," Việt đáp. "Cắt nội gián trước. Rồi mới xử lý Mã Cường."