Chương 2: Bóng Tối Cảng Đình Vũ

Hai ngày sau vụ tấn công, Tuyền không còn gọi Việt là "thằng bảo vệ" nữa.

Cô gọi anh là "anh Việt" — vẫn lạnh, vẫn giữ khoảng cách, nhưng đã bớt đi cái giọng khinh khỉnh ban đầu.

Trên bàn làm việc ở tầng mười hai trụ sở Đông Hải, cô để cho anh ngồi ở ghế sofa phòng ngoài thay vì bắt đứng ngoài hành lang như ngày đầu.

Chiều thứ Tư, Tuyền nhận cuộc gọi từ Trưởng phòng Vận hành Cảng Đình Vũ.

Giọng người đàn ông bên kia hốt hoảng: "Cô Tuyền ơi, bên Hải quan vừa giữ lại lô container số hiệu ESDU-7742 đến ESDU-7749.

Tám container bốn mươi feet, khai báo là thép cuộn từ Đài Loan, nhưng hải quan nghi ngờ trọng lượng không khớp."

Tuyền cau mày, lật hồ sơ trên máy tính.

"Lô hàng này thuộc hợp đồng nào?"

"Hợp đồng số DH-2024-0387, ký với Công ty TNHH Thương mại Phú Hưng.

Bên ký duyệt là... anh Trần Bảo Quốc — Phó Tổng."

Tuyền im lặng.

Trần Bảo Quốc, bốn mươi lăm tuổi, Phó Tổng Giám đốc phụ trách mảng logistics, người đã gắn bó với Đông Hải từ thời cha cô mới thành lập công ty.

Ông ta là cánh tay phải của cha cô, được tin tưởng tuyệt đối.

"Tôi sẽ xuống cảng kiểm tra.

Chuẩn bị xe cho tôi."

Việt đứng dậy từ ghế sofa, mắt đọc nhanh biểu cảm trên khuôn mặt Tuyền.

Hai năm phục vụ trong đội tình báo quân sự dạy anh đọc vi biểu cảm — nếp nhăn giữa hai lông mày Tuyền sâu hơn bình thường, môi dưới cô cắn nhẹ vào trong.

Không đơn thuần là lo lắng công việc.

Có cái gì đó khiến cô bất an ở tầng sâu hơn. *** Cảng container Đình Vũ nằm ở phía đông bắc Hải Phòng, trải dài trên diện tích hơn một trăm hecta.

Bốn cần cẩu giàn khổng lồ vươn cánh tay thép lên bầu trời chiều, bóng đổ dài trên mặt nước kênh Đình Vũ đục ngầu phù sa.

Tiếng container va vào nhau — kim loại đập kim loại — vang lên đều đặn như nhịp tim của một con quái vật công nghiệp khổng lồ.

Xe Mercedes dừng trước cổng bãi container số 3.

Tuyền bước xuống, gió biển thổi tóc cô bay lệch sang phải, mùi dầu máy và muối biển trộn lẫn trong không khí ẩm nóng.

Đội hải quan đã đứng sẵn — bốn người mặc đồng phục xanh, đứng trước hàng container xếp chồng bốn tầng.

Trưởng đoàn hải quan — một người đàn ông trung niên gầy, kính cận dày, tên Nguyễn Văn Toản — bắt tay Tuyền.

"Cô Lâm, chúng tôi đã cân lại.

Container ESDU-7742 khai báo hai mươi bốn tấn thép cuộn, nhưng thực tế chỉ mười một tấn.

Chênh lệch mười ba tấn.

Bảy container còn lại tương tự."

Ông Toản đẩy kính lên sống mũi.

"Tổng chênh lệch khoảng chín mươi tấn.

Hoặc là thép cuộn nhẹ bất thường, hoặc bên trong không phải thép cuộn."

Tuyền quay sang Việt.

"Anh đứng đây, tôi vào kiểm tra."

Việt gật đầu nhưng mắt anh không nhìn Tuyền.

Anh đang quan sát — bãi container rộng mênh mông, xe nâng chạy qua lại, nhưng có một khu vực ở góc đông bắc bãi bị rào chắn bằng hàng rào lưới thép mới tinh.

Biển báo ghi: "KHU VỰC HẠN CHẾ — CÔNG TY PHÚ HƯNG".

Phía trong hàng rào, hai chiếc xe tải đông lạnh đậu im, không bật máy lạnh dù trời nóng ba mươi lăm độ.

Và ba người đàn ông mặc áo khoác dài — vô lý trong cái nóng tháng Sáu — đứng gác ở cổng khu vực đó.

Việt rút điện thoại, giả vờ nhắn tin, nhưng thực ra đang chụp ảnh.

Ống kính zoom ba lần bắt được biển số xe tải: 15C-288.47 và 15C-291.03.

Hai biển số Hải Phòng.

Bên trong container ESDU-7742, hải quan mở cửa sắt.

Tiếng bản lề kêu cọt kẹt.

Bên trong là những cuộn thép xếp thành hai hàng — nhưng chỉ chiếm một phần ba không gian container.

Phía sau, che bởi tấm bạt nhựa đen, là những thùng gỗ xếp chồng lên nhau, đóng đinh kín bưng.

Ông Toản ra lệnh mở một thùng.

Hai nhân viên hải quan dùng xà beng cậy nắp.

Bên trong — không phải thép cuộn — mà là những bộ máy bơm công nghiệp cao cấp, mỗi cái trị giá hàng trăm triệu, dán nhãn hiệu Nhật Bản, nhưng không có bất kỳ giấy tờ khai báo hải quan nào.

"Hàng nhập lậu," ông Toản nói, giọng khô khan.

"Trốn thuế nhập khẩu ít nhất bốn mươi phần trăm.

Với tám container thế này, số tiền trốn thuế... không nhỏ."

Tuyền đứng giữa container, mùi kim loại và nhựa tổng hợp xộc vào mũi.

Cô nhìn mã hợp đồng trên vận đơn — chữ ký duyệt của Trần Bảo Quốc rõ ràng ở góc phải.

Bụng cô quặn lại.

"Ông Toản, xin ông cho tôi bốn mươi tám giờ để rà soát nội bộ trước khi lập biên bản chính thức.

Tập đoàn Đông Hải cam kết hợp tác toàn diện."

Giọng Tuyền bình tĩnh, chuyên nghiệp, nhưng ngón tay cô siết chặt chiếc bút trong tay đến nỗi nắp bút bật ra rơi xuống sàn container kêu lách cách.

Ông Toản suy nghĩ một lát rồi gật đầu.

"Bốn mươi tám giờ.

Không hơn." *** Trên đường về, Tuyền ngồi ghế sau, im lặng.

Ánh đèn đường chạy qua khuôn mặt cô — sáng, tối, sáng, tối — như nhịp thở không đều.

Cô mở laptop, truy cập vào hệ thống ERP nội bộ Đông Hải bằng VPN, tìm kiếm tên Công ty Phú Hưng.

Kết quả: Công ty TNHH Thương mại Phú Hưng, thành lập năm 2021, trụ sở đăng ký tại số 47 Trần Phú, quận Ngô Quyền, Hải Phòng.

Vốn điều lệ: năm tỷ đồng.

Người đại diện pháp luật: Nguyễn Thị Hồng — một cái tên Việt không tìm thấy trên bất kỳ mạng xã hội hay danh bạ doanh nghiệp nào khác.

"Công ty vỏ bọc," Tuyền lẩm bẩm.

"Cô nói gì?"

Việt hỏi từ ghế lái.

Tuyền ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Việt qua gương chiếu hậu.

Cô ngập ngừng — bản năng của một nữ doanh nhân bảo cô không nên chia sẻ thông tin nội bộ với một người bảo vệ.

Nhưng hình ảnh Việt hạ gục năm tên côn đồ trong ba mươi giây hai ngày trước vẫn in đậm trong đầu cô.

"Không có gì," cô đáp, rồi quay lại màn hình.

Việt không hỏi thêm.

Nhưng trong đầu anh, những mảnh ghép đang bắt đầu xếp vào vị trí — khu vực hạn chế, xe tải đông lạnh không bật máy lạnh, những người gác mặc áo khoác dài giữa mùa hè.

Anh từng thấy mô hình này trước đây — ở biên giới phía Bắc, ở cửa khẩu Tân Thanh, ở những kho hàng lậu mà đơn vị anh từng đột kích.

Anh lấy điện thoại cá nhân — không phải cái điện thoại Nokia cục gạch mà tập đoàn cấp, mà một chiếc iPhone cũ giấu trong túi quần — nhắn tin cho một số điện thoại không lưu tên: "Anh Nghĩa, cần anh tra giúp hai biển số xe: 15C-288.47 và 15C-291.03.

Và thông tin về một người tên Mã Cường, hoạt động vùng cảng Hải Phòng.

Gấp."

Hai phút sau, tin nhắn trả lời: "Mã Cường, biệt danh Cường 'Container'.

Đối tượng theo dõi của C04 — Cục Cảnh sát Hình sự.

Nghi vấn cầm đầu đường dây buôn lậu quy mô lớn qua đường biển, ước tính 500 tỷ.

Cẩn thận, Việt.

Đối tượng cực kỳ nguy hiểm.

Có người bảo kê."

Việt đọc tin nhắn, xóa ngay lập tức.

Anh nhìn ra cửa kính xe — phía xa, ánh đèn cảng Đình Vũ lấp loáng trên mặt nước kênh như những con mắt vàng đục đang rình rập trong bóng tối.

Năm trăm tỷ.

Một con số đủ lớn để người ta sẵn sàng giết người.

Và Lâm Tuyền — cô tiểu thư kiêu kỳ ngồi ghế sau, đang vô tình ngồi ngay trên miệng núi lửa mà không hề hay biết.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...