Chương 3: Nội Gián

Sáng thứ Năm, trụ sở Đông Hải trên đường Lê Hồng Phong rộn ràng hơn thường lệ.

Phòng họp tầng mười hai — phòng lớn nhất, bàn oval mười sáu ghế, kính cường lực nhìn ra toàn cảnh cảng Hải Phòng — chật kín ban lãnh đạo.

Lâm Đại Hải ngồi đầu bàn, hai tay đặt trên mặt gỗ sồi, khuôn mặt nặng trĩu.

Bên phải ông là Tuyền.

Bên trái — Trần Bảo Quốc.

Quốc năm mươi hai tuổi, tóc nhuộm đen mượt, vest xám nhạt cài khuy cẩn thận, đồng hồ Longines mặt trắng lấp lánh trên cổ tay.

Ông ta ngồi thẳng lưng, hai tay chắp trước ngực, khuôn mặt bình thản đến lạ lùng — như một người hoàn toàn không liên quan đến tám container hàng lậu mang chữ ký của chính mình.

"Tôi đã ký duyệt hợp đồng với Phú Hưng dựa trên hồ sơ do Phòng Kinh doanh trình lên," Quốc nói, giọng đều đều, mỗi chữ được cân nhắc kỹ lưỡng.

"Hồ sơ đầy đủ giấy phép nhập khẩu, chứng nhận xuất xứ C/O, hóa đơn thương mại.

Nếu hàng hóa thực tế không khớp khai báo, đó là trách nhiệm của bên giao hàng và bộ phận kiểm tra tại cảng, không phải trách nhiệm của người ký duyệt hợp đồng."

Tuyền nghe mà lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Lý lẽ của Quốc kín kẽ — trên giấy tờ, ông ta hoàn toàn sạch sẽ.

Hợp đồng có đầy đủ chữ ký của bốn phòng ban, quy trình nội bộ được tuân thủ từng bước.

Nếu có ai đó cố ý làm giả hồ sơ Phú Hưng, thì Quốc — với vai trò ký duyệt cuối cùng — có thể nói rằng ông ta cũng bị lừa.

"Anh Quốc, anh có biết người đại diện Phú Hưng — bà Nguyễn Thị Hồng — trước khi ký hợp đồng không?"

Tuyền hỏi, mắt nhìn thẳng vào ông ta.

Quốc đáp không chớp mắt: "Không.

Tôi chỉ làm việc qua hồ sơ."

Tuyền muốn truy tiếp, nhưng cha cô giơ tay ngắt lời.

"Được rồi.

Tuyền, con xử lý vụ hải quan.

Quốc, anh rà soát lại toàn bộ hợp đồng với Phú Hưng trong hai năm qua.

Cuộc họp kết thúc."

Mọi người đứng dậy.

Quốc bước ra khỏi phòng, gật đầu chào Tuyền — nụ cười nhạt trên môi, ánh mắt lướt qua cô rồi dừng lại một tích tắc ở Việt đang đứng ngoài hành lang.

Chỉ một tích tắc, nhưng đủ để Việt nhận ra — trong ánh mắt đó không có sự tò mò vô hại của một lãnh đạo nhìn nhân viên bảo vệ mới.

Đó là ánh mắt đánh giá.

Ánh mắt của một người đang cân nhắc mối đe dọa. *** Mười một giờ trưa, Việt ngồi ở ghế sofa phòng ngoài văn phòng Tuyền, lưng tựa vào tường, mắt nhắm.

Ai nhìn cũng nghĩ anh đang ngủ gật — một người bảo vệ lười biếng, vô dụng.

Nhưng thực ra, thính giác anh đang lọc từng âm thanh — tiếng gõ bàn phím của Tuyền bên trong, tiếng thang máy dừng ở tầng mười hai, tiếng bước chân trên hành lang.

Một đôi giày da đế cứng.

Bước đi nhanh, nhẹ, có chủ đích.

Dừng lại trước phòng an ninh cuối hành lang.

Việt mở mắt, nghiêng đầu.

Quốc — đang đứng trước phòng lưu trữ hồ sơ bảo mật, quẹt thẻ nhân viên vào ổ khóa từ.

Đèn xanh.

Cửa mở.

Quốc bước vào, cửa đóng lại.

Ba phút sau, Quốc bước ra, tay cầm một chiếc USB nhỏ màu đen, nhét nhanh vào túi vest trong.

Ông ta đi về phía thang máy, bấm nút xuống tầng hầm.

Việt đứng dậy, bước đến cửa phòng Tuyền, gõ hai tiếng.

"Cô Tuyền, phòng lưu trữ hồ sơ bảo mật — ai có quyền truy cập?"

Tuyền ngẩng lên.

"Chỉ ba người: ba tôi, tôi, và anh Quốc.

Sao anh hỏi?"

"Không có gì.

Tôi hỏi để nắm quy trình an ninh."

Việt quay lại ghế sofa, nhưng trong đầu anh, chiếc USB đen trong túi vest Quốc đang nhấp nháy như một ngọn đèn cảnh báo. *** Chiều cùng ngày, hai giờ rưỡi.

Việt đi xuống tầng hầm lấy nước cho Tuyền.

Khi đi ngang qua bãi đỗ xe, anh thấy chiếc Lexus RX350 của Quốc — biển số 15A-199.99 — đang nổ máy.

Quốc ngồi trong xe, cửa kính mở hé, đang nói chuyện với một người đàn ông đứng bên ngoài.

Người đàn ông đó khoảng bốn mươi tuổi, da ngăm đen, mặt vuông, sẹo dọc từ thái dương trái kéo xuống cằm.

Mặc áo sơ mi trắng bỏ ngoài quần, nhưng dáng đứng cứng nhắc — hai chân mở rộng bằng vai, trọng tâm hạ thấp, tay phải luôn để sát hông.

Tư thế của một người quen mang vũ khí.

Việt dừng lại sau một cây cột bê tông, lùi vào bóng tối.

Tai anh bắt được vài mảnh câu chuyện vọng lại trong không gian tầng hầm: "...anh Cường nói phải xử lý con bé Tuyền trước... nó soi mói quá... cái USB này đủ để lái hướng điều tra sang chỗ khác..."

"...lo xong chưa?

Lô hàng kế tiếp tuần sau, năm mươi container, không được để sai sót nữa..."

"...yên tâm, tôi đã gài xong rồi..."

Quốc gật đầu, đưa chiếc USB qua cửa kính.

Người đàn ông mặt sẹo nhận lấy, quay lưng bước nhanh về phía cầu thang thoát hiểm.

Chiếc Lexus rồ máy, chạy lên dốc ra cổng.

Việt nắm chặt hai tay.

Trần Bảo Quốc — Phó Tổng Giám đốc, cánh tay phải của Lâm Đại Hải — là nội gián.

Và "anh Cường" trong câu nói đó, không ai khác chính là Mã Cường — Cường "Container". *** Sáu giờ chiều, Tuyền chuẩn bị ra về.

Cô đứng dậy, khoác túi xách, mở ngăn kéo bàn để lấy chìa khóa xe — và đứng sững.

Trong ngăn kéo bàn của cô, nằm ngay cạnh chùm chìa khóa, là một chiếc USB đen.

Chiếc USB không phải của cô.

"Cái gì thế này?"

Tuyền cầm chiếc USB lên, cắm vào laptop.

Bên trong chứa bản scan hợp đồng mật giữa Đông Hải và ba đối tác nước ngoài, báo cáo tài chính nội bộ quý hai, và danh sách khách hàng VIP — toàn bộ là tài liệu bảo mật cấp một.

Cùng lúc đó, cửa phòng bật mở.

Quốc bước vào cùng hai nhân viên an ninh tập đoàn.

"Tuyền," Quốc nói, giọng nghiêm trọng.

"Phòng IT vừa báo có truy cập trái phép vào server nội bộ từ tài khoản của người bảo vệ mới — Hoàng Việt.

Và dữ liệu bị sao chép..."

Ông ta nhìn xuống chiếc USB đang cắm trong laptop Tuyền, giả vờ sửng sốt.

"...chính là chiếc USB đó."

Tuyền quay sang Việt, mắt mở to.

"Anh Việt, anh... anh làm gì?"

Việt đứng ở cửa, khuôn mặt không biểu cảm.

Anh nhìn Quốc — ánh mắt hai người đàn ông giao nhau trong không khí.

Quốc mỉm cười nhạt — nụ cười của một người đang nắm thế thắng.

"Tôi đề nghị tạm đình chỉ Hoàng Việt và chuyển hồ sơ cho công an điều tra," Quốc nói với hai nhân viên an ninh.

"Anh ta có thể là gián điệp thương mại được cài vào tập đoàn."

Việt không biện hộ.

Anh biết — trong tình huống này, bất kỳ lời giải thích nào cũng sẽ bị dùng để chống lại anh.

Quốc đã chuẩn bị bẫy quá kỹ: tài khoản máy tính của Việt bị dùng để truy cập trái phép (chắc chắn là Quốc hoặc tay chân của hắn đã lấy mật khẩu mặc định), USB được giấu vào ngăn kéo Tuyền để tạo bằng chứng vật lý, và báo cáo từ Phòng IT — rất có thể cũng do người của Quốc soạn sẵn.

"Cô Tuyền," Việt nói, giọng bình tĩnh.

"Cô kiểm tra lại camera hành lang trước phòng bảo mật, khoảng mười một giờ trưa nay.

Cô sẽ thấy ai vào phòng đó."

Quốc hơi giật — chỉ một cái nháy mắt, nhưng Việt bắt được.

Ông ta không ngờ Việt nhìn thấy.

"Đưa anh ta ra ngoài," Quốc ra lệnh cho an ninh, giọng cứng lại.

Hai nhân viên an ninh tiến tới.

Việt giơ hai tay lên — cử chỉ không kháng cự — và lặng lẽ bước ra khỏi phòng.

Khi đi ngang qua Quốc, anh dừng lại một giây, nghiêng đầu nói nhỏ — đủ nhỏ để chỉ Quốc nghe thấy: "Tôi biết anh gặp ai ở tầng hầm lúc hai giờ rưỡi chiều nay, Quốc."

Mặt Quốc tái đi trong một tích tắc.

Mồ hôi lấm tấm trên thái dương.

Nhưng ông ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, quay sang Tuyền: "Tuyền, đừng nghe anh ta.

Kẻ bị bắt quả tang nào cũng tìm cách vu cáo ngược."

Tuyền đứng giữa phòng, ánh mắt dao động.

Cô nhìn theo bóng Việt bước vào thang máy — lưng anh thẳng, bước chân vững, không một biểu hiện của người có tội.

Rồi cô nhìn Quốc — nụ cười yên ổn trên môi ông ta, nhưng giọt mồ hôi vừa lăn trên thái dương chưa kịp khô.

Ngón tay cô chạm vào bàn phím laptop, mở phần mềm quản lý camera an ninh.

"Anh Quốc, anh nói đúng.

Để tôi kiểm tra camera cho chắc chắn."

Quốc hắng giọng: "Camera tầng mười hai đang bảo trì từ hôm qua.

Phòng IT đã báo cáo rồi."

Tuyền dừng tay.

Cô nhìn lên Quốc, và lần đầu tiên — trong ánh mắt cô không còn là sự tin tưởng mà cô dành cho người chú kết nghĩa của cha mình suốt hai mươi năm qua.

Trong ánh mắt đó, là hoài nghi.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...