Chương 8: Chiến Thần & Tiểu Thư

Hai tuần sau chiến dịch Vịnh Hạ Long.

Mã Cường bị khởi tố bốn tội danh: buôn lậu theo Điều 188 Bộ luật Hình sự, trốn thuế, bắt cóc tống tiền, và tổ chức đường dây tội phạm có tổ chức. Tổng số tang vật thu giữ: năm mươi hai container hàng lậu, ba tàu biển, mười một tài khoản ngân hàng tại Agribank và BIDV với tổng số dư hơn một trăm hai mươi tỷ đồng. Mười bảy đối tượng bị bắt giữ, trong đó có tám người là vệ sĩ và tay chân trực tiếp của Mã Cường.

Trần Bảo Quốc bị công an Hải Phòng bắt tại nhà riêng ở quận Ngô Quyền vào sáng thứ Hai, hai ngày sau chiến dịch. Khi hai chiến sĩ công an bước vào phòng khách, Quốc đang ngồi uống trà — tay cầm tách trà không run, mặt bình thản. Nhưng khi còng số 8 khóa vào cổ tay, ông ta khuỵu gối — không phải vì đau, mà vì hai mươi năm xây dựng vỏ bọc "cánh tay phải trung thành" sụp đổ trong tiếng kim loại lách cách.

Đông Hải dần hồi phục. Lệnh phong tỏa cảng Đình Vũ được dỡ bỏ hoàn toàn sau khi C04 công bố kết quả điều tra, khẳng định Tập đoàn Đông Hải là nạn nhân bị lợi dụng bởi nội gián. Vietcombank mở lại khoản tín dụng ba trăm tỷ. Maersk gửi thư xin lỗi và khôi phục hợp đồng. Trên mạng xã hội, hashtag #ĐôngHảiBuônLậu bị thay thế bởi #ĐôngHảiMinBạch — dù chậm hơn, ít ồn ào hơn, nhưng đủ để khách hàng yên tâm.

Tuyền làm việc mười sáu tiếng mỗi ngày suốt hai tuần — gặp đối tác, đàm phán khôi phục hợp đồng, họp báo, trả lời phỏng vấn. Truyền thông gọi cô là "Nữ tướng Đông Hải" — cô ghét cái biệt danh đó, nhưng không phủ nhận rằng nó đã giúp cổ phiếu tập đoàn (nếu niêm yết) sẽ tăng trở lại.

Việt vẫn ở biệt thự Lạch Tray, vẫn làm bảo vệ. Nhưng mọi thứ đã khác. Nhân viên Đông Hải gọi anh là "anh Việt" với giọng kính trọng. Đội bảo vệ mười hai người thuê ngoài bị sa thải — Tuyền nói chỉ cần một người. Lương anh được ông Hải đề nghị tăng lên năm mươi triệu — Việt từ chối, nói tám triệu là đủ.

***

Thứ Bảy cuối tháng Sáu. Ông Lâm Đại Hải tổ chức đại tiệc mừng công tại khách sạn Vinpearl Hải Phòng — hai trăm khách mời, bao gồm đối tác kinh doanh, lãnh đạo chính quyền thành phố, và đại diện Cục C04.

Nhưng trước đó — sáu giờ chiều — Tuyền lái xe ra Đồ Sơn.

"Anh Việt, đi cùng tôi."

Việt ngồi ghế phụ. Không hỏi đi đâu. Tuyền lái xe dọc đường ven biển Đồ Sơn, qua khách sạn Hòa Bình (nơi cô bị bắt cóc, giờ nhìn nó cô chỉ thấy bình thường), qua khu nhà hàng hải sản đông đúc buổi chiều, đến một bãi đá nhỏ ở cuối khu hai — bãi đá vắng vẻ, chỉ có sóng và gió.

Cô dừng xe, bước ra. Nắng chiều tháng Sáu dịu, biển Đồ Sơn lấp lánh ánh vàng cam. Sóng nhỏ vỗ vào bờ đá, bọt trắng tan ra rồi rút lại, đều đặn như nhịp thở. Gió mang mùi muối biển và hoa dại ven bờ.

Tuyền ngồi xuống một tảng đá phẳng, cởi giày cao gót, để chân trần chạm vào mặt đá ấm nắng. Cô mặc váy lụa xanh nhạt — bộ váy cô chọn cho tiệc tối nay, nhưng bây giờ, với chân trần và tóc bay trong gió biển, cô trông không như một nữ doanh nhân quyền lực mà như một cô gái hai mươi bốn tuổi bình thường.

"Ngồi đây đi, anh Việt."

Việt ngồi xuống tảng đá bên cạnh, cách cô nửa mét. Hai người nhìn ra biển, im lặng. Phía xa, một chiếc tàu hàng di chuyển chậm rãi trên đường chân trời — bóng đen trên nền cam đỏ.

"Anh Việt," Tuyền nói, giọng nhẹ hơn gió. "Tôi muốn nói với anh một chuyện. Trước khi vào tiệc. Trước khi có hai trăm người xung quanh."

Việt quay sang nhìn cô. Ánh nắng chiều hắt lên nửa khuôn mặt Tuyền — má trái sáng, má phải trong bóng, đôi mắt đen nhìn ra biển, lông mi dài rung nhẹ trong gió.

"Tôi đã nghĩ rất nhiều," cô nói tiếp, chậm rãi, từng chữ. "Không phải vì anh cứu tôi. Không phải vì anh là đặc nhiệm. Không phải vì anh hạ gục hai mươi bảy tay súng hay phá đường dây năm trăm tỷ."

Cô quay sang nhìn anh, mắt đối mắt.

"Mà vì anh là người duy nhất... khi ở bên cạnh, tôi không cần phải giả vờ mạnh mẽ. Tôi là Phó Tổng Giám đốc, tôi phải mạnh trước nhân viên, trước đối tác, trước truyền thông. Nhưng với anh... tôi được phép sợ. Được phép mệt. Được phép ngồi ở ghế sau và để anh lái."

Giọng cô run nhẹ, nhưng mắt cô không nhìn đi chỗ khác. Đại tiểu thư Lâm Tuyền — sắc sảo, kiêu kỳ, không bao giờ cúi đầu trước ai — đang mở lòng mình ra trước một người đàn ông bằng ý chí tự do của chính cô, không ai ép buộc, không ai sắp đặt.

"Anh Việt, tôi thích anh. Không phải vì anh là anh hùng. Mà vì anh là người khiến tôi muốn trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình."

Sóng vỗ vào bờ đá. Gió biển luồn qua tóc hai người. Mặt trời đang chìm dần, nhuộm cả bầu trời thành màu đồng đỏ.

Việt nhìn cô. Một lúc lâu, anh không nói gì — không phải vì không có gì để nói, mà vì trong lồng ngực anh, một cái gì đó đang dịch chuyển. Một bức tường — xây bằng tội lỗi sống sót khi đồng đội chết, bằng sáu năm chiến trường, bằng nỗi đau giấu kín dưới vẻ mặt bình thản — đang nứt ra.

"Tuyền," anh gọi — lần đầu tiên bỏ chữ "cô". "Tôi không giỏi nói. Tôi quen ra lệnh hơn là... tâm sự." Anh nhìn xuống đôi tay mình — đôi bàn tay chai sạn, đầy sẹo nhỏ. "Đôi tay này... đã làm nhiều thứ. Không phải tất cả đều đáng tự hào. Và tôi luôn nghĩ mình không xứng đáng với những thứ bình thường — một mái nhà, một bữa cơm ấm, một người..."

Anh dừng lại, nuốt nước bọt. Sóng biển lấp đầy khoảng im lặng.

"Nhưng khi ở cạnh cô — ở cạnh Tuyền — tôi thấy mình muốn thử. Muốn tin rằng mình xứng đáng."

Tuyền mỉm cười — nụ cười đầu tiên không mang theo sự phòng bị, không có lớp kính Gucci hay áo giáp doanh nhân che chắn. Nụ cười của một cô gái hai mươi bốn tuổi, chân trần trên bờ đá Đồ Sơn, bên cạnh người đàn ông mà cô chọn.

Cô đặt bàn tay mình lên tay anh. Da cô mềm, da anh thô ráp. Hai bàn tay khác nhau hoàn toàn — nhưng khi chạm vào nhau, chúng vừa vặn.

"Anh xứng đáng, Việt. Và tôi cũng đang học cách xứng đáng với anh."

***

Tám giờ tối. Đại sảnh khách sạn Vinpearl Hải Phòng rực sáng. Hai trăm khách mời trong trang phục dạ tiệc, đèn chùm pha lê, rượu vang Đà Lạt và champagne Pháp. Lâm Đại Hải đứng trên sân khấu, phát biểu cảm ơn — giọng ông vẫn trầm ấm, nhưng mắt ông lấp lánh hơn bình thường.

"...Tập đoàn Đông Hải đã trải qua cơn bão lớn nhất trong ba mươi năm lịch sử. Và chúng tôi sống sót — không phải vì may mắn, mà vì có những con người sẵn sàng đứng ra bảo vệ khi bão ập đến."

Thiếu tướng Đặng Minh Tuấn ngồi bàn VIP, gật đầu nhẹ. Trung tá Phạm Trọng Nghĩa ngồi cạnh, mỉm cười. Thiếu tá Khoa và đội C04 ngồi bàn bên cạnh — tối nay họ mặc vest thay vì áo giáp, nhưng dáng ngồi vẫn thẳng như đang trên boong tàu.

Ông Hải xuống sân khấu. Tuyền bước lên.

Cô mặc váy lụa xanh nhạt — bộ váy chiều nay ở bờ biển Đồ Sơn — tóc búi cao, một sợi dây chuyền ngọc trai đơn giản trên cổ. Cô không trang điểm đậm, không hàng hiệu lấp lánh. Cô đẹp theo cách mà chỉ những người tự tin mới dám — đơn giản và chân thật.

"Kính thưa quý vị," giọng Tuyền vang trong micro — bình tĩnh, rõ ràng. "Tôi muốn giới thiệu một người. Người này đến Đông Hải với mức lương tám triệu một tháng. Tôi đã từng đối xử tệ với anh ấy. Tôi từng nghĩ anh ấy chỉ là... một người bảo vệ bình thường."

Cô dừng một nhịp, mắt tìm Việt trong phòng. Anh đứng ở góc phải đại sảnh — mặc bộ vest đen mà ông Hải mua tặng, tóc chải gọn, nhưng vẫn đứng ở góc, vẫn bản năng tìm vị trí có tầm quan sát rộng nhất.

"Nhưng anh ấy không bình thường. Anh ấy là cựu đặc nhiệm Lực lượng Đặc biệt, Huân chương Chiến công hạng Nhất. Anh ấy đã cứu tôi — không phải một lần, mà nhiều lần. Anh ấy đã bảo vệ Đông Hải khi không ai yêu cầu, khi không ai trả lương. Và anh ấy đã giúp phá đường dây buôn lậu năm trăm tỷ đe dọa gia đình tôi."

Tiếng xì xào trong đại sảnh. Hai trăm ánh mắt quay về phía Việt. Anh đứng im — lưng thẳng, mặt không biểu cảm, nhưng hai tay siết chặt thành ghế phía trước.

Tuyền bước xuống sân khấu, đi thẳng về phía Việt. Hai trăm người nhìn theo. Gót giày cô gõ trên sàn đá hoa cương — mỗi bước vang trong sự im lặng tuyệt đối của đại sảnh.

Cô dừng trước mặt anh. Hai người nhìn nhau — cô tiểu thư và anh bảo vệ, hai thế giới cách nhau ngàn dặm nhưng đang đứng cách nhau chỉ nửa bước chân.

"Và hôm nay," Tuyền nói, giọng nhẹ nhưng đủ cho hai trăm người nghe thấy qua micro cài trên áo, "trước tất cả quý vị, tôi muốn giới thiệu — Hoàng Việt không chỉ là bảo vệ của tôi. Anh ấy là người tôi chọn. Là hôn phu của tôi."

Đại sảnh nổ tung — tiếng vỗ tay, tiếng reo hò, tiếng ly champagne chạm nhau. Ông Lâm Đại Hải đứng ở bàn VIP, nước mắt lăn trên gò má nhăn nheo, nhưng nụ cười trên môi ông rộng nhất phòng. Trung tá Nghĩa vỗ bàn cười sảng khoái. Thiếu tướng Tuấn giơ ly rượu chúc mừng.

Việt nhìn Tuyền. Đôi mắt anh — đôi mắt đã nhìn thấy chiến trường, nhìn thấy đồng đội ngã xuống, nhìn thấy bóng tối sâu thẳm nhất của cuộc đời — lúc này lấp lánh một thứ ánh sáng mà anh tưởng đã mất vĩnh viễn.

Anh nắm tay cô. Bàn tay chai sạn nắm lấy bàn tay mềm mại — chặt, vững, như cách anh từng nắm chặt tay đồng đội trên chiến trường, nhưng lần này, không phải để chiến đấu. Mà để giữ lấy.

"Tuyền," anh nói, giọng chỉ đủ để hai người nghe. "Lương bảo vệ tám triệu, giờ làm hôn phu — lương có tăng không?"

Tuyền bật cười — tiếng cười trong veo, tự nhiên, vang trong đại sảnh — và đó là âm thanh đẹp nhất mà Hoàng Việt từng nghe trong ba mươi năm cuộc đời.

Bên ngoài khách sạn, cảng Hải Phòng sáng đèn, tàu hàng xếp hàng chờ cập bến, container chất đống dưới ánh đèn vàng. Cuộc sống tiếp tục — hàng hóa vẫn chạy, biển vẫn rộng, và ở đâu đó giữa bến cảng ồn ào, một câu chuyện về chiến thần và tiểu thư vừa khép lại chương đầu tiên.

Nhưng đó là một câu chuyện khác.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...