Chương 4: Bẫy Tài Khoản Khống
Không khí vẫn còn nặng nề từ những gì xảy ra trước đó. Minh ngồi thẳng lưng, nhìn vào khoảng tối trước mắt — và bắt đầu tính bước tiếp theo.
Thành phố Hà Ngoại trong buổi sáng mùa thu, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua những tán cây xanh mướt, tạo nên bức tranh sống động của phố phường.
Nhưng trong không khí tươi tắn ấy, Hoàng Đức Minh lại cảm thấy như bị vây bủa bởi những cơn sóng dữ.
Sau cú sốc bị sa thải, tâm trí anh vẫn không thể thoát khỏi sự khinh bỉ của giám đốc quỹ đầu tư, những lời lẽ đầy ác ý đã thổi bùng lên cơn giận dữ trong lòng anh.
Những giọt mồ hôi lăn dài trên trán, lòng anh như lửa đốt khi nhớ lại khoảnh khắc nhục nhã ấy.
Trở về căn hộ nhỏ của mình trên phố Trần Hưng Đạo, Minh ngồi bên bàn làm việc, ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên những sổ sách lộn xộn.
Anh lật giở từng trang sổ, cố gắng tìm ra manh mối nào đó để minh oan cho bản thân.
Nhưng tất cả chỉ là những con số vô hồn, không có gì ngoại trừ những ký ức đau thương.
Rồi, giữa những dòng suy nghĩ hỗn độn, một ý tưởng chợt lóe lên.
Anh nhớ đến Phan Thị Bảo Châu, người phụ nữ mạnh mẽ, Phó Chủ tịch Ủy ban Chứng khoán Nhà nước.
Có lẽ, cô ấy sẽ là người duy nhất có thể giúp anh khám phá ra sự thật đằng sau những cáo buộc này.
Minh quyết định gọi điện cho Bảo Châu.
Nhấn phím gọi, lòng anh hồi hộp như chờ đợi một cuộc chiến lớn.
Đầu dây bên kia, giọng nói của Bảo Châu vang lên, đầy tự tin và mạnh mẽ: "Alo, Hoàng Đức Minh đúng không?
Có chuyện gì khẩn cấp sao?"
"Bảo Châu, mình cần gặp gấp.
Có thông tin quan trọng liên quan đến vụ việc của mình."
Minh không giấu nổi sự lo lắng trong giọng nói.
"Được, mình sẽ đến gặp bạn tại quán cà phê gần tòa nhà Ủy ban Chứng khoán Quốc gia.
Chúng ta cần phải thảo luận một cách kín đáo."
Chỉ sau ít phút, Bảo Châu đã có mặt.
Cô diện một bộ vest thanh lịch, tóc búi gọn gàng, toát lên vẻ đẹp sắc sảo.
Nhưng ánh mắt của cô lại chứa đựng nhiều điều hơn thế, như một bầu trời đầy mây đen đang âm thầm chờ bão tố.
"Minh, có thông tin gì mà bạn lại khẩn trương như vậy?"
Cô hỏi, ánh mắt sắc bén như dao.
"Mình nghi ngờ có một đường dây đang âm thầm thao túng cổ phiếu, và họ đang mạo danh mình để lập hàng chục tài khoản khống tại các công ty chứng khoán."
Bảo Châu nhíu mày, làn da trắng ngần của cô bỗng chốc trở nên căng thẳng.
"Bạn có bằng chứng gì không?"
"Chưa có, nhưng mình đã nghe phong thanh rằng một số cổ phiếu đang có dấu hiệu bất thường.
Họ thực hiện các giao dịch quay tay, thao túng giá trị cổ phiếu.
Nếu không tìm ra chúng sớm, mình sẽ là người bị đổ oan hoàn toàn!"
Bảo Châu gật đầu, chân mày cô nhíu lại như thể đang suy nghĩ điều gì đó sâu sắc.
Cô mở laptop ra, bắt đầu ghi chú.
"Vậy chúng ta cần phải truy vết dấu vết của những tài khoản này.
Có thể kiểm tra từ phía các công ty chứng khoán và ngân hàng thương mại cổ phần nơi họ hoạt động."
"Mình biết có một công ty chứng khoán lớn đang bị nghi ngờ, nhưng không thể đến đó một mình được.
Họ có thể nhận ra mình và sẽ không dễ dàng hợp tác."
"Chúng ta có thể lợi dụng vị trí của tôi.
Tôi sẽ yêu cầu kiểm tra tất cả các tài khoản nghi ngờ.
Cùng lúc đó, bạn cũng nên chuẩn bị một kế hoạch ứng phó với mọi tình huống."
Bảo Châu nói, giọng điệu quyết đoán.
Minh cảm thấy như có một luồng sinh khí mới đang thổi vào cuộc đời mình.
Quyết tâm trong mắt anh như bùng cháy, dẫu biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng.
Hai người lên đường đến công ty chứng khoán mà Minh nghi ngờ.
Trên đường đi, ánh mắt Bảo Châu thường xuyên hướng ra ngoài cửa sổ, như thể cô đang suy nghĩ về điều gì đó rất quan trọng.
Minh thầm nghĩ: "Cô ấy thật mạnh mẽ, nhưng cũng thật bí ẩn.
Không biết cô ấy đã phải trải qua những gì để có được vị trí như hôm nay."
Đến nơi, Bảo Châu dẫn Minh vào phòng giao dịch.
Không khí nơi này thật căng thẳng, những nhân viên với khuôn mặt nghiêm nghị đang chăm chú vào màn hình máy tính, chỉ một tiếng động nhỏ cũng khiến họ phải chú ý.
Bảo Châu bước đến bàn làm việc của giám đốc công ty chứng khoán, một người đàn ông trung niên với bộ vest đắt tiền, ánh mắt sắc sảo.
Ông ta nhìn họ với vẻ hoài nghi.
"Hai người đến đây có việc gì?"
"Chúng tôi cần kiểm tra một số tài khoản giao dịch nghi ngờ.
Có thể có liên quan đến một vụ thao túng cổ phiếu."
Bảo Châu nói, giọng điệu không chút e ngại.
Giám đốc công ty chứng khoán nhíu mày, cảm giác như có điều gì đó không ổn.
Ông ta không nói gì, chỉ ra hiệu cho một nhân viên trẻ tuổi đến gần.
"Đi kiểm tra những tài khoản mà họ đề cập."
Trong lúc chờ đợi, Minh không ngừng quan sát xung quanh.
Trái tim anh đập thình thịch khi nhận ra những nhân viên xung quanh đang lén lút nhìn về phía mình và Bảo Châu.
Có lẽ họ đang nghi ngờ, hoặc có thể là một phần trong âm mưu này.
Cảnh tượng này làm Minh cảm thấy như đang lạc vào một trò chơi nguy hiểm, và anh biết rằng quyết tâm của mình sẽ không chỉ là để minh oan, mà còn là để bảo vệ bản thân khỏi những kẻ thù đang rình rập trong bóng tối.
Cuối cùng, nhân viên trở về, vẻ mặt nghiêm trọng.
"Giám đốc, có một số tài khoản đã được lập ra với tên Hoàng Đức Minh, nhưng không phải là tài khoản của ông ấy.
Họ đã sử dụng chữ ký giả để thực hiện các giao dịch."
"Điều này thật nghiêm trọng," Bảo Châu nói, nét mặt cô trở nên cứng rắn hơn bao giờ hết.
"Chúng ta cần phải thông báo cho cơ quan chức năng và tiến hành điều tra ngay lập tức."
Minh cảm thấy như một tảng đá lớn đã rơi xuống từ trái tim mình.
Cuối cùng, anh cũng đã tìm ra được manh mối để chứng minh sự trong sạch của bản thân.
Nhưng đồng thời, anh cũng biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và những kẻ đang giấu mặt kia sẽ không từ bỏ dễ dàng.
"Chúng ta cần phải nhanh chóng hành động," Minh nói, quyết tâm ánh lên trong ánh mắt.
"Đừng để họ có thêm thời gian để che giấu những dấu vết của mình."
"Đúng vậy," Bảo Châu đồng tình, cô đã sẵn sàng cho một cuộc chiến cam go.
"Hãy cùng nhau làm rõ mọi chuyện, và những kẻ mạo danh sẽ phải trả giá cho những việc mà họ gây ra!"