Chương 1: Sa Thải Dưới Chân Sở GDCK Phương Bắc
Giữa cái nắng gay gắt của buổi trưa tháng Sáu, ánh mặt trời như đổ lửa xuống mặt đường phố Đinh Lễ, nơi mà những người có tiền, có quyền vẫn thường lui tới để giao dịch chứng khoán.
Hoàng Đức Minh, một chàng trai trẻ tuổi, vừa bước ra từ cổng sàn giao dịch chứng khoán Hà Ngoại (Sở GDCK Phương Bắc) với ánh mắt tràn đầy quyết tâm.
Nhưng bây giờ, ánh sáng đó đã bị che phủ bởi một cơn bão táp đen tối.
Giám đốc quỹ đầu tư, một người đàn ông cao lớn, với bộ vest đắt tiền và chiếc cà vạt đỏ chói, đứng chặn Minh lại, ánh mắt sắc lạnh như dao.
“Mày nghĩ mày là ai, Hoàng Đức Minh?”
Giọng nói của hắn vang lên, từng từ như những viên đạn bắn ra.
“Mày đã thao túng cổ phiếu để cướp trắng tài sản của khách hàng.
Mày không xứng đáng có mặt ở đây!”
Minh cảm thấy mặt mình nóng bừng, không phải vì xấu hổ mà vì sự phẫn nộ đang dâng lên trong lòng.
Hắn không chỉ nhục mạ Minh mà còn đang đe dọa cả sự nghiệp mà Minh đã dày công xây dựng.
“Tôi không thao túng cổ phiếu.
Tôi làm việc chăm chỉ và minh bạch!”
Minh gằn giọng, đôi tay nắm chặt lại, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Ông không có quyền nói như vậy.”
Giám đốc cười khẩy, một nụ cười đầy khinh bỉ.
“Mày không có quyền gì cả.
Tất cả những gì mày có chỉ là một cái tên vô danh trong thế giới chứng khoán này.”
Hắn bước tới gần hơn, khiến Minh cảm thấy mùi nước hoa đắt tiền xộc vào mũi.
“Mày đã bị sa thải, hãy cút khỏi đây ngay lập tức.
Mày không xứng đáng đứng trên sàn này.”
Những từ ngữ như dao cứa vào lòng Minh.
Hắn không thể để cho kẻ thù của mình thắng thế như vậy.
Bất ngờ, trong đầu Minh lóe lên một suy nghĩ: Nếu như hắn có thể hủy hoại sự nghiệp của Minh, thì Minh cũng có thể hủy hoại hắn.
“Ông có thể sa thải tôi, nhưng tôi sẽ không để yên cho ông vu khống tôi!”
Minh thét lên, giọng nói vang vọng giữa không gian tĩnh lặng của phố Đinh Lễ.
Người qua đường quay lại nhìn, sự chú ý của họ như một ngọn lửa châm thêm vào lòng tự trọng đang bùng cháy của Minh.
“Cái gì?”
Giám đốc nhướng mày, không tin vào tai mình.
“Mày định làm gì?
Đe dọa tao à?”
“Tôi sẽ khiến ông trả giá cho những gì ông đã làm!”
Minh nói, từng chữ phát ra như những viên đạn.
Đôi mắt của hắn như bừng sáng, một quyết tâm mãnh liệt khiến cho trái tim của hắn đập loạn xạ.
“Hahaha!”
Giám đốc cười lớn, tiếng cười của hắn vang vọng, như một sự chế giễu.
“Mày chỉ là một thằng nhóc vô danh.
Mày sẽ chẳng làm được gì cả!”
Nhưng Minh không còn sợ hãi nữa.
Hắn cảm thấy như có một sức mạnh dâng trào trong lòng.
Những kỹ năng mà hắn đã rèn luyện, những kiến thức về thị trường chứng khoán, những mối quan hệ mà hắn đã xây dựng... tất cả sẽ được sử dụng để trả thù.
“Ông sẽ phải hối hận.”
Minh khẽ nói, sau đó quay người đi thẳng, mặc cho ánh mắt chế giễu của giám đốc và những người xung quanh.
Hắn biết rằng, dù bây giờ hắn có thất bại, nhưng một ngày nào đó, hắn sẽ đứng dậy và khiến cho kẻ thù của mình phải trả giá.
Bước ra khỏi cổng Sở GDCK Phương Bắc, Minh cảm thấy không khí bên ngoài như ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Hắn thở dài, nhưng rồi lại ngẩng cao đầu, không cho phép mình gục ngã.
Hắn quyết định sẽ tìm kiếm những chứng cứ để chứng minh sự trong sạch của mình, và hơn thế nữa, để lật tẩy những âm mưu đen tối của giám đốc quỹ đầu tư này.
Những bước chân của Minh vang lên trên vỉa hè, tiếng giày da đập mạnh xuống nền gạch, như một bản nhạc hùng tráng đang khơi dậy trong lòng hắn.
Hắn sẽ không để cho sự nhục nhã này dập tắt ước mơ của mình.
“Phải, tôi sẽ làm điều đó.”
Minh thầm nhủ, trong lòng tràn đầy quyết tâm.
Và trong khoảnh khắc đó, ánh sáng của tương lai như lấp lánh phía trước, bất chấp tất cả những khó khăn đang chờ đợi phía sau.