Chương 5: Khủng Hoảng Triệu Tập Cục C09
Sáng sớm hôm sau, trước khi ánh nắng kịp len qua khe cửa, Minh đã ngồi dậy — trong đầu anh, những gì xảy ra ngày hôm qua vẫn còn đó, nhưng hướng đi đã rõ hơn.
Thành phố Hà Ngoại vào buổi sáng sớm, ánh nắng chiếu xuống những con phố lát gạch đỏ, tạo nên một bầu không khí trong lành, tươi mới.
Nhưng trong lòng Hoàng Đức Minh, mọi thứ lại trở nên u ám như bầu trời sắp mưa.
Hình ảnh của mình, người bị xử án dưới chân sàn Sở GDCK Phương Bắc, vẫn đang hiện hữu như một cơn ác mộng không thể nào thoát ra.
Minh ngồi trong căn phòng nhỏ hẹp, ánh đèn neon chói lóa, tiếng máy tính lạch cạch như những nhát búa đập vào tâm trí anh.
Thời gian trôi qua như một cơn lốc, nhưng sự thật thì anh chỉ còn đúng ba tiếng nữa trước khi bị triệu tập đến Cục C09 - Cục Cảnh sát Kinh tế.
Mồ hôi rịn ra, thấm đẫm lưng áo sơ mi lụa, trong khi nhịp tim đập loạn xạ như muốn thoát khỏi lồng ngực.
“Bảo Châu, em có thể giúp anh không?”
Minh lẩm bẩm, đôi môi anh khẽ run rẩy.
Anh đã gọi cho Phan Thị Bảo Châu, nhưng chưa có hồi âm.
Cô ấy, với vị trí Phó Chủ tịch Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, chính là hy vọng cuối cùng của Minh.
Trong khi đó, ngoài kia, dư luận đang dậy sóng.
Những bài báo bôi nhọ liên tục xuất hiện trên các trang mạng xã hội, với những tiêu đề giật gân: “Hoàng Đức Minh - Kẻ lừa đảo hàng trăm nhà đầu tư nhẹ dạ”, “Bí mật đằng sau những khoản lỗ khổng lồ của quỹ đầu tư Sở GDCK Phương Bắc”.
Những câu chữ sắc bén như gươm đao, đâm thẳng vào danh dự và sự nghiệp của anh.
“Đồ ngu ngốc!
Sao lại để mình rơi vào tình huống này?”
Minh gầm lên, tay bấu chặt vào cạnh bàn gỗ, những ngón tay trắng bệch vì sức ép.
Anh biết rằng, nếu không có kế hoạch cụ thể, không chỉ sự nghiệp mà cả cuộc đời anh sẽ tan tành như bọt biển.
Đúng 9 giờ sáng, một chiếc xe ô tô đen bóng loáng dừng lại trước cửa căn nhà.
Minh nhìn ra ngoài qua ô cửa sổ, thấy ba người mặc vest đen bước xuống, khuôn mặt lạnh lùng như những bức tượng đá.
“Cảnh sát!” anh thầm thì, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.
Họ bước vào, không cần nói lời nào, chỉ đưa thẻ ngành ra trước mặt.
“Chúng tôi đến để triệu tập ông Hoàng Đức Minh.”
Một trong số đó, gã có dáng người cao lớn, cất giọng khô khan như đá mài.
Minh đứng dậy, chân như đeo chì.
“Tôi không làm gì sai cả!”
Anh nói với giọng điệu đầy quyết tâm, nhưng trong lòng, sự lo lắng như vết thương rỉ máu không ngừng.
“Ông có quyền giữ im lặng.
Nhưng tôi khuyên ông nên hợp tác,” gã cảnh sát tiếp tục, ánh mắt như muốn xuyên thủng tâm can Minh.
“Chúng tôi có đủ bằng chứng để chứng minh rằng ông đang thao túng cổ phiếu.”
Minh cảm thấy như trời đất sụp đổ.
“Bằng chứng?
Bằng chứng nào?” anh hỏi, cố lấy lại bình tĩnh.
“Tôi đã làm việc theo quy định của pháp luật.”
“Đó chính là điều mà chúng tôi cần làm rõ.”
Gã cảnh sát lạnh lùng.
“Mời ông lên xe.”
Trong lúc di chuyển, Minh cảm thấy như mình đang ngồi trên một chiếc tàu lượn siêu tốc, nơi mọi thứ đều đảo lộn.
Hình ảnh những nhà đầu tư thất vọng, những người đã đặt niềm tin vào anh, hiện lên trong tâm trí.
“Mình không thể để mọi thứ đi xa hơn,” anh tự nhủ, quyết tâm trong lòng dâng trào.
Chiếc xe dừng lại trước cửa Cục C09, nơi mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ đặt chân đến.
Những bậc thang đá lạnh lẽo như đang dẫn anh xuống vực thẳm.
Hơi thở trở nên gấp gáp, Minh bước vào với tâm trạng nặng nề.
Ánh đèn trắng sáng chói, tiếng nói chuyện rì rầm của các cảnh sát khiến không khí thêm phần ngột ngạt.
“Chào anh Minh, chúng tôi đã chờ đợi ông.”
Một người phụ nữ trung niên, mặc bộ vest đen, bước đến chào hỏi.
“Tôi là đại tá Nguyễn Thị Hương, trưởng phòng điều tra.”
“Tôi không có gì để nói,” Minh đáp, nhưng trong lòng, những nghi vấn và lo lắng lại dâng lên.
“Tại sao tôi lại bị triệu tập?
Tôi đã làm đúng theo quy định.”
“Chúng tôi cần làm rõ những cáo buộc từ quỹ đầu tư đối thủ,” bà Hương nhấn mạnh, ánh mắt sắc sảo như dao.
“Ông có biết rằng những thông tin đó đã khiến dư luận vô cùng phẫn nộ?”
Minh cảm thấy như bị dồn vào chân tường.
“Tôi không thao túng cổ phiếu.
Tôi chỉ là một nhà đầu tư bình thường.”
“Thực tế lại không đơn giản như vậy,” bà Hương nói, giọng điệu không có chút thương xót.
“Có một đường dây pump-and-dump lớn đang hoạt động, và chúng tôi cần ông cung cấp thông tin về những người đứng sau.”
“Tôi không biết gì cả!”
Minh kêu lên, nhưng trong lòng anh đã có một ý tưởng.
“Nếu Bảo Châu có thể giúp đỡ, tôi sẽ không phải một mình đối diện.”
Ngồi trong phòng thẩm vấn, Minh cảm thấy như trái tim mình đang tan chảy.
Những câu hỏi cứ như mũi dao đâm vào tâm trí, mỗi câu trả lời lại khiến anh càng lún sâu vào vực thẳm.
“Liệu có ai đứng sau hỗ trợ tôi không?” anh tự hỏi, nhưng trong lòng biết rằng, thời điểm này, chỉ có Bảo Châu mới có thể cứu vớt anh.
“Chúng tôi sẽ cho ông thời gian suy nghĩ.
Nhưng nếu ông không hợp tác, mọi thứ sẽ rất khó khăn,” đại tá Hương nói trước khi rời khỏi phòng.
Minh nhìn theo bóng dáng bà, trong lòng dậy sóng.
“Mình không thể đứng yên và chờ đợi.
Phải tìm cách thoát ra khỏi cơn bão này.”
Những dòng tin nhắn hiện lên trong điện thoại của Minh, nhưng không phải từ Bảo Châu.
Đó là những thông báo từ các nhà đầu tư, những người đang cầu cứu anh.
“Tôi không thể làm gì cho họ lúc này,” anh thầm thì, lòng nặng trĩu.
“Phải làm gì đó trước khi tất cả trở nên quá muộn.”
Cuộc điều tra đang diễn ra như một cơn ác mộng, và Minh biết rằng, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.