Chương 8: Cuộc Điều Tra Của Cục An Ninh Mạng Cục A08
Nhưng chiến thắng không có nghĩa là kết thúc. Minh hiểu điều đó hơn ai hết — kẻ thù thực sự vẫn còn đứng sau bóng tối, và bước đi tiếp theo mới chính là thử thách thật sự.
Trong không khí ngột ngạt của sàn giao dịch chứng khoán Hà Ngoại, Hoàng Đức Minh cảm thấy như mình đang bị đẩy vào một chiếc lồng sắt, nơi mà mọi động thái của anh đều bị giám sát chặt chẽ.
Ánh sáng chói lòa từ những màn hình LED nhấp nháy, phản chiếu những con số đỏ rực, làm cho không khí càng thêm căng thẳng.
Minh ngồi ở góc khuất của quán cà phê gần sàn giao dịch, bàn tay bấu chặt vào chiếc ly sứ trắng, mồ hôi rịn ra ướt đẫm lưng áo sơ mi lụa.
Anh không thể tin rằng chỉ trong một thời gian ngắn, cuộc đời của mình đã bị đảo lộn.
Hồi tưởng lại những gì đã diễn ra, Minh không thể nào quên được ánh mắt đầy khinh bỉ của giám đốc quỹ đầu tư khi ông ta chỉ trích anh.
"Cậu đã thao túng cổ phiếu!
Cậu đã làm tổn thất tài sản của khách hàng!"
Những lời nói đó như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim anh.
Minh luôn là người đam mê chứng khoán, luôn cố gắng làm điều đúng đắn, nhưng giờ đây, anh bị cáo buộc là kẻ lừa đảo.
Đang mải suy nghĩ, Minh chợt nhận ra một nhóm người mặc vest đen, đứng ở cửa quán cà phê, ánh mắt chăm chú quan sát.
Một người trong số họ bước vào, gương mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc lạnh như dao.
Chính là người đại diện của Cục An ninh mạng Cục A08.
Minh cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, dự cảm không lành ập đến.
"Chào anh, Hoàng Đức Minh.
Chúng tôi đến để thực hiện một cuộc điều tra liên quan đến những cáo buộc đang nhắm vào anh," người đại diện nói, giọng điệu nghiêm túc.
"Chúng tôi sẽ phải phong tỏa toàn bộ máy chủ và mã nguồn thuật toán của anh để làm rõ sự việc."
Minh nuốt nước bọt, cảm giác như một viên đá nặng trĩu đang đè nén trái tim anh.
"Nhưng tôi không làm gì sai cả!
Tôi có thể chứng minh!"
Anh khẩn thiết, nhưng giọng nói của anh như bị nuốt chửng giữa dòng đời tấp nập.
Người đại diện không mảy may dao động.
"Chúng tôi không thể lấy rủi ro.
Các thông tin cần được kiểm tra kỹ lưỡng.
Mời anh theo chúng tôi," ông ta nói, ánh mắt không hề chớp.
Minh đứng dậy, cảm giác như chân mình nặng trĩu.
Trong đầu anh, hàng triệu ý nghĩ xoay vòng.
Anh không thể để cho những kẻ ác ý này hủy hoại sự nghiệp của mình.
Anh phải tìm cách chứng minh mình vô tội.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, như cơn lốc cuốn trôi mọi thứ mà anh đã dày công xây dựng.
Trên đường đến trụ sở Cục An ninh mạng Cục A08, Minh không ngừng suy nghĩ.
Cảm giác bất an ngày càng lớn khi chiếc xe ô tô đen bóng lăn bánh qua những con phố Hà Ngoại quen thuộc.
Những quán phở vỉa hè, những con đường nhỏ hẹp, mọi thứ như trở nên xa lạ.
Anh bỗng nghĩ đến Phan Thị Bảo Châu - người đã đứng về phía anh trong những lúc khó khăn.
Liệu cô có thể giúp đỡ anh lần này không?
Chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà cao tầng, mang dáng vẻ hiện đại, nhưng lại toát lên không khí lạnh lẽo.
Minh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bước vào.
Bên trong, không gian được thiết kế tối giản, nhưng lại chứa đựng nhiều công nghệ hiện đại.
Những nhân viên an ninh với bộ vest đen đứng nghiêm chỉnh, ánh mắt sắc lẹm như những con sói.
"Mời anh vào phòng thẩm vấn," người đại diện nói, dẫn Minh vào một căn phòng nhỏ, nơi chỉ có một chiếc bàn trắng và hai chiếc ghế.
"Xin mời anh ngồi," ông ta chỉ tay vào một chiếc ghế đối diện.
Minh ngồi xuống, cảm giác như trái tim anh đang đập loạn xạ.
"Tại sao lại có những cáo buộc này?
Tôi không thể hiểu được," anh nói, cố gắng giữ bình tĩnh.
"Tôi chỉ là một nhà đầu tư bình thường, không có quyền lợi gì trong việc thao túng thị trường!"
Người đại diện không trả lời ngay, chỉ im lặng lật một tập tài liệu dày cộp, ánh mắt lướt qua những thông tin.
"Chúng tôi có bằng chứng cho thấy có sự liên quan giữa anh và một nhóm người thực hiện hành vi pump-and-dump," ông ta nói, từng từ như một viên đạn bắn trúng mục tiêu.
"Pump-and-dump?
Không!
Tôi không biết gì về điều đó!"
Minh bắt đầu cảm thấy hoảng loạn.
"Tôi chỉ phát triển một thuật toán để phân tích dữ liệu!
Tôi không thể chịu trách nhiệm cho những hành động của người khác!"
Người đại diện không hề lùi bước.
"Chúng tôi cần làm rõ.
Nếu anh hợp tác tốt, có thể anh sẽ được xem xét miễn truy cứu trách nhiệm hình sự.
Ngược lại, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn rất nhiều."
Minh cảm thấy như bị đẩy vào một góc, không lối thoát.
"Tôi không làm gì sai!
Tôi không thể để mọi thứ hủy hoại!"
Cuộc điều tra tiếp tục kéo dài, mồ hôi ướt đẫm lưng áo Minh.
Anh không ngừng suy nghĩ về cách để tìm ra bằng chứng chứng minh sự vô tội của mình, về cách để gọi điện cho Bảo Châu, người có thể giúp anh thoát khỏi tình cảnh này.
Nhưng mỗi dây thần kinh trong người anh đều căng thẳng, như một chiếc đàn, chực chờ đứt gãy.
Cuối cùng, sau nhiều giờ đồng hồ tra hỏi, Minh được phép rời khỏi phòng thẩm vấn, nhưng vẫn bị quản thúc.
Anh biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
Mọi thứ vẫn còn đang ở phía trước, và anh phải tìm cách để lật ngược tình thế.
Trong đầu anh, một ý tưởng lóe lên.
Anh sẽ không chiến đấu một mình.
Phan Thị Bảo Châu là người duy nhất có thể giúp anh, và anh sẽ phải tìm cách liên lạc với cô.
Chỉ cần cô ấy đứng về phía anh, mọi thứ sẽ thay đổi.
Trên đường về, Minh cảm thấy tâm trạng mình như một chiếc thuyền giữa đại dương mênh mông, không biết hướng đi nào là đúng.
Nhưng anh biết rằng, với quyết tâm và sự kiên định, anh sẽ tìm ra con đường cho riêng mình.