Chương 11: Phán Quyết — Và Thứ Danh Dự Thật Sự Là Gì

Phiên xét xử sơ thẩm kéo dài bốn ngày.

Công tố viên trình bày năm bộ bằng chứng: audit trail log từ honeypot, phân tích forensic của Hội đồng Chuyên gia An ninh Mạng Quốc gia, log từ Ngân hàng Ngoại thương xác nhận Đức không có kết nối trái phép nào, dữ liệu điều tra về TechRise Capital và Vertex Bridge Holdings, và lời khai của sáu nhân chứng — trong đó có ba kỹ sư CyberShield cũ đã hợp tác điều tra.

Hoàng Thế Vinh bị kết tội Xâm phạm hệ thống máy tính, Lừa đảo chiếm đoạt tài sản, và Làm sai lệch kết quả tố tụng.

Mười bốn năm tù giam.

Nguyễn Bình — cổ đông ẩn danh Vertex Bridge — bị dẫn độ từ Singapore và bị khởi tố tội đồng phạm.

Ba cổ đông TechRise bị trục xuất khỏi Việt Nam và toàn bộ cổ phần bị tịch thu.

Ngày cuối phiên tòa, Đức ngồi ở hàng ghế phòng xử cùng ông Phạm Văn Chính.

Ông Chính mặc bộ âu phục duy nhất trong tủ — cái tủ gỗ pơ mu cũ ở căn nhà phố Hoàng Hoa Thám mà mẹ Đức đã mua từ hai mươi năm trước.

Khi tòa đọc bản án, ông đặt tay lên vai con trai và bóp nhẹ — một lần, không nói gì.

Đức nhìn về phía Vinh đang đứng trong vành móng ngựa.

Khuôn mặt hắn không còn nụ cười nào. Không còn vẻ tự tin của buổi họp HĐQT hai tuần trước. Chỉ là một người đàn ông bốn mươi tuổi trông già hơn mười năm so với thực tế.

Đức không cảm thấy hả hê.

Anh cảm thấy mệt — và nhẹ. Cái nhẹ của người vừa đặt xuống thứ quá nặng mang quá lâu.

Trên đường ra khỏi tòa, một phóng viên hỏi: "Anh có muốn nói gì với những người từng làm việc với anh mà đã quay lưng không?"

Đức suy nghĩ ba giây.

"Không." Anh bước tiếp. "Họ có cuộc sống riêng để lo."

Câu trả lời đó được đăng lên mạng và được chia sẻ nhiều hơn cả bản tin về phán quyết.

Đức không biết điều đó cho đến tối hôm sau, khi Mai Phương gửi link kèm một tin nhắn ngắn: "Thiên hạ thích anh hơn anh nghĩ."

Anh đọc và không trả lời ngay.

Mà ngồi nhìn ánh đèn thành phố qua cửa sổ văn phòng mới một lúc lâu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...