Chương 3: Ba Mảnh Khóa Và Người Đàn Bà Không Tin Tưởng
Nguyễn Mai Phương ngồi trong văn phòng tầng hai mươi hai của Capital Place, nhìn Phạm Minh Đức giải thích kiến trúc CyberShield v5.0 trên bảng trắng bằng bút dạ đen.
Không phải lần đầu cô nghe về hệ thống này. Nhưng là lần đầu cô nghe người tạo ra nó giải thích trực tiếp.
"Hệ thống sử dụng kiến trúc ba mảnh khóa." Đức vẽ sơ đồ nhanh. "Mảnh một: nằm trong HSM — Hardware Security Module — một thiết bị vật lý đang ở trong két sắt của tôi. Mảnh hai: nằm trong server lạnh tại trung tâm dữ liệu Viettel IDC ở Cầu Giấy, được mã hóa bằng private key tôi tạo offline. Mảnh ba: được nhúng vào trong log xác thực của Ngân hàng Ngoại thương từ đợt thử nghiệm tháng trước — log này chỉ ngân hàng mới có quyền đọc."
Mai Phương nhìn sơ đồ.
"Nghĩa là Vinh có thể có toàn bộ mã nguồn trong tay mà vẫn không chạy được hệ thống?"
"Đúng vậy. Nhưng còn hơn thế." Đức gõ nhẹ lên bảng. "Tôi đã lập trình sẵn: mỗi lần ai đó cố gắng kích hoạt hệ thống mà không có đủ ba mảnh khóa, hệ thống không crash — nó chạy ở chế độ honeypot. Ghi lại toàn bộ: địa chỉ IP, timestamp, hành vi truy cập, dữ liệu gì được đọc, lệnh gì được thực thi. Nén lại và gửi về server lạnh của tôi mỗi sáu giờ một lần."
"Và Vinh không biết điều này."
"Không ai biết ngoài tôi. Tôi thêm cơ chế này vào tháng trước, sau khi nhận ra có người đang dò xét kiến trúc hệ thống từ bên trong. Lúc đó tôi chưa biết là Vinh — nhưng tôi biết có kẻ đang chuẩn bị."
Mai Phương đặt bút xuống.
"Anh đến gặp tôi không phải xin tiền."
"Không." Đức nhìn thẳng vào mắt cô. "Tôi đến vì tôi cần hai thứ: một, thông tin về TechRise Capital — quỹ đứng sau Vinh. Hai, một địa điểm pháp lý để đặt server nhận log từ honeypot, ngoài tầm với của CyberShield."
"Tôi có thể cung cấp cả hai." Giọng cô bằng phẳng. "Nhưng trước khi đồng ý, tôi cần hiểu tại sao anh không đến C03 ngay."
"Vì bằng chứng hiện tại chỉ đủ để tự bảo vệ, chưa đủ để buộc tội Vinh." Đức lấy laptop ra. "Tôi cần để hắn tiếp tục kích hoạt honeypot — càng nhiều lần, bằng chứng càng dày. Nếu tôi đến C03 ngay bây giờ, hắn sẽ dừng lại và xóa dấu vết."
Mai Phương ngồi im ba mươi giây.
Cô đang phân tích — Đức nhận ra điều đó qua cách mắt cô di chuyển, không phải nhìn vào anh mà nhìn vào sơ đồ trên bảng.
"Điều kiện của tôi." Cô đứng dậy. "Tôi cung cấp server và thông tin TechRise. Anh không được nộp bất kỳ hành động pháp lý nào mà không có luật sư của tôi xem qua trước. Và khi có đủ bằng chứng, tôi muốn được tham gia trong buổi đưa bằng chứng đó ra công khai."
"Tại sao?"
"Vì TechRise Capital đã tiếp cận quỹ của ba tôi ba tháng trước với đề nghị tham gia deal này." Giọng cô lạnh một cách có kiểm soát. "Ba tôi từ chối. Và hai tuần sau, một đối tác trong quỹ của chúng tôi bắt đầu bị điều tra thuế đột xuất."
Đức hiểu ngay.
"TechRise không chỉ nhắm vào CyberShield."
"Đúng. Họ đang thâu tóm hệ thống." Mai Phương nhìn ra cửa sổ, về phía đường chân trời Hà Nội trong chiều tà. "Tôi có lý do riêng để tham gia. Không phải vì anh."
"Tôi không cần cô làm vì tôi." Đức cúi xuống đóng laptop lại. "Cần cô làm cùng tôi. Khác nhau."
Khóe miệng Mai Phương khẽ cong.
"Được rồi. Khác nhau."