Chương 6: Kỹ Sư Quay Lưng Và Buổi Sáng Anh Không Nói Lại
Tin nhắn từ Trần Tuấn Minh đến lúc bảy giờ sáng thứ Năm.
"Anh Đức, em xin lỗi vì đã không nghe máy trước đây. Em đang ở trong tình huống khó xử. Anh Vinh nói nếu em liên lạc với anh, em sẽ bị cho thôi việc ngay lập tức và bị kiện vi phạm bảo mật. Em có mẹ bệnh, em không thể mất việc lúc này."
Đức đọc tin nhắn hai lần.
Anh nhớ buổi tối cách đây hai năm, lúc Minh gọi lúc mười hai giờ đêm vì server sập và không biết cách xử lý. Đức đã ngồi hướng dẫn qua điện thoại trong hai tiếng đồng hồ, không một lời trách cứ.
Anh nhắn lại: "Mày không cần xin lỗi. Lo cho mẹ đi. Mày không nợ tao gì hết."
Không gửi thêm gì nữa.
Mai Phương đứng cạnh anh từ lúc nào không biết — cô đang cầm hai ly cà phê, nhìn vào màn hình điện thoại qua vai anh.
"Anh không giận à?"
"Giận để làm gì." Đức cầm ly cà phê. "Minh không phải phản diện. Minh là người bình thường bị đặt vào tình huống không có lựa chọn tốt. Tôi hiểu."
Mai Phương im lặng một lúc.
"Anh hay bảo vệ người đã làm mình tổn thương."
"Không phải bảo vệ. Là phân biệt đúng chỗ." Anh nhìn ra cửa sổ. "Kẻ cần bị trị là Vinh — người ra tay trước, người có kế hoạch, người được hưởng lợi. Không phải Minh hay bất kỳ kỹ sư nào bị đặt vào thế kẹt."
Câu nói đó làm Mai Phương nhìn anh theo cách khác.
Không phải kiểu nhìn phân tích như mọi lần. Mà kiểu nhìn khi người ta chợt nhận ra điều gì đó không ngờ.
"Lần trước anh từ chối khoản tài trợ ban đầu của tôi — hai mươi tỷ để trang trải chi phí cá nhân." Cô đặt ly xuống. "Anh nói cần điều khoản công bằng. Điều khoản gì?"
"Tôi không nhận tiền mà không có cam kết rõ ràng về quyền kiểm soát dữ liệu honeypot." Giọng anh thẳng. "Nếu cô giữ bản sao, cô có thể dùng nó sau này cho mục đích khác. Tôi không chấp nhận rủi ro đó."
"Tôi là đồng minh của anh."
"Đồng minh vì cùng kẻ thù không giống với đồng minh vì cùng mục tiêu." Đức nhìn thẳng vào mắt cô. "Tôi tin cô đủ để làm việc cùng. Nhưng chưa đủ để trao toàn quyền kiểm soát bằng chứng."
Mai Phương im lặng ba giây.
Rồi cô gật đầu.
"Điều khoản công bằng. Được."
Đó là lần đầu tiên trong cả tuần đó, Đức thấy cô đồng ý với điều gì đó mà không cần phân tích thêm.