Chương 5: Hừng đông Nhật Tân, vương triều địa ốc mới

Sảnh đại tiệc của khách sạn năm sao Metropole Hà Nội ngập tràn ánh sáng từ những chùm đèn pha lê lộng lẫy và tiếng nhạc cổ điển êm dịu. Hôm nay là Hội nghị Thượng đỉnh Bất động sản Hà Nội 2008 – nơi quy tụ toàn bộ giới tài phiệt địa ốc và các nhà hoạch định chính sách hàng đầu cả nước. Tạ Hữu Hùng – Chủ tịch Tập đoàn Hùng Anh – đang đứng ở trung tâm sảnh lớn, diện bộ vest đắt tiền, tay cầm ly rượu vang đỏ, khuôn mặt rạng rỡ đầy đắc ý khi đón nhận những lời chúc tụng từ các đối tác xung quanh.

Hắn tin chắc rằng sau đòn phong tỏa hành chính và chiến dịch truyền thông bẩn ngày hôm qua, Nguyễn Hoàng Minh đã hoàn toàn bị nghiền nát, và khu đất năm hecta tại Đông Anh sẽ nghiễm nhiên rơi vào tay hắn với giá rẻ mạt.

"Thưa quý vị, Tập đoàn Hùng Anh của chúng tôi tự hào công bố siêu dự án 'Đông Anh Golden City' – biểu tượng mới của sự phồn vinh phía Bắc sông Hồng..." Giọng Tạ Hữu Hùng vang dội qua hệ thống âm thanh hiện đại khi hắn bước lên bục phát biểu chính giữa sân khấu.

Đột nhiên, cánh cửa gỗ lớn chạm khắc tinh xảo của sảnh tiệc bị đẩy mạnh ra. Ánh sáng từ hành lang tràn vào, cắt ngang bầu không khí hào nhoáng bên trong. Nguyễn Hoàng Minh bước vào, bên cạnh là Lê Vy Anh trong chiếc đầm dạ hội màu đen tuyền sang trọng nhưng đầy quyền lực. Sự xuất hiện của hai người lập tức thu hút toàn bộ ánh nhìn của cả hội trường.

Tạ Hữu Hùng khựng lại trên sân khấu, ly rượu vang trên tay hắn khẽ run lên, ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc xen lẫn tức giận. Hắn cố giữ vẻ bình tĩnh, cười khẩy qua micro: "Ồ, hóa ra là cậu Minh và cô Vy Anh của Phú Quý. Hội nghị hôm nay chỉ dành cho những nhà đầu tư có tư cách pháp nhân và năng lực tài chính thực sự. Tôi nghĩ hai vị đã đi nhầm chỗ rồi.""

Minh bước thong thả lên thảm đỏ dẫn đến sân khấu, từng bước đi của anh vô cùng vững chãi và tự tin. Anh nhìn thẳng vào Tạ Hữu Hùng, giọng nói trầm ấm nhưng vang dội khắp khán phòng: "Ông Hùng, người đi nhầm chỗ hôm nay chính là ông. Và nơi ông sắp đến, cũng không phải là sảnh tiệc lộng lẫy này.""

Chưa kịp để Tạ Hữu Hùng phản ứng, từ phía sau Minh, một đoàn cán bộ mặc cảnh phục của C03 Bộ Công An bước vào sảnh tiệc. Đi đầu là vị Thượng tá chỉ huy ngày hôm trước. Họ tiến thẳng lên sân khấu trước sự ngỡ ngàng của hàng trăm quan khách và hàng chục ống kính phóng viên báo chí.

"Tạ Hữu Hùng, Chủ tịch Tập đoàn Hùng Anh." Vị Thượng tá dõng dạc công bố văn bản trên tay. "Chúng tôi thi hành lệnh bắt tạm giam khẩn cấp đối với ông về các tội danh: Trốn thuế quy mô đặc biệt nghiêm trọng, Tổ chức hoạt động tín dụng đen trái phép và Giả mạo tài liệu của cơ quan tổ chức để chiếm đoạt tài sản tại huyện Đông Anh. Yêu cầu ông đi theo chúng tôi về trụ sở để làm việc.""

Khuôn mặt Tạ Hữu Hùng lập tức chuyển từ hồng hào sang tái mét cắt không còn giọt máu. Chiếc ly rượu vang trên tay hắn rơi xuống sàn, vỡ tan tành thành hàng trăm mảnh nhỏ, dòng nước đỏ sẫm loang lổ như máu trên tấm thảm len đắt giá. Hai gã bảo vệ của hắn định tiến lên can thiệp nhưng lập tức bị các chiến sĩ cảnh sát cơ động khống chế dứt khoát.

"Không... có sự nhầm lẫn ở đây! Tôi là chủ tịch tập đoàn lớn... tôi có đóng góp cho ngân sách thành phố! Các người không thể bắt tôi không có chứng cứ!" Tạ Hữu Hùng gầm lên, giọng run rẩy trong tuyệt vọng.

"Chứng cứ đã được chúng tôi xác minh đầy đủ thông qua hệ thống sao kê ngân hàng Vietcombank và lời khai trực tiếp của đối tượng Bùi Lực cùng năm mươi hộ dân xã Vĩnh Ngọc." Vị Thượng tá lạnh lùng nói, đồng thời ra hiệu cho các chiến sĩ cảnh sát bập chiếc còng số tám lạnh ngắt vào cổ tay Tạ Hữu Hùng và áp giải hắn đi qua lối đi giữa sảnh tiệc trước hàng trăm ánh mắt kinh hoàng của giới tài phiệt.

Đế chế Hùng Anh nghìn tỷ sụp đổ chỉ trong một tích tắc. Toàn bộ sảnh tiệc chìm vào một sự im lặng đáng sợ trước khi bùng nổ những tiếng xôn xao bàn tán kinh ngạc.

Lúc này, trên màn hình lớn của hội trường đột ngột hiển thị quyết định phê duyệt chính thức dự án cầu Nhật Tân và đường vành đai 3 của Thủ tướng Chính phủ vừa được ban hành khẩn cấp cách đó mười phút. Đồng thời, văn bản xác nhận quyền sử dụng đất sạch năm hecta tại Đông Anh mang tên liên doanh Phú Quý - Hoàng Minh cũng được hiển thị rõ ràng.

Minh quay sang nhìn Vy Anh. Dưới ánh đèn pha lê lộng lẫy, khuôn mặt cô rạng ngời một vẻ đẹp kiều diễm nhưng vô cùng sắc sảo. Trước khi bước vào buổi họp báo chính thức để công bố thành lập liên doanh địa ốc mới, hai người cùng bước ra ban công yên tĩnh của khách sạn, hướng tầm mắt về phía dòng sông Hồng đang cuộn chảy dưới ánh hoàng hôn vàng óng.

"Vy Anh," Minh nhẹ nhàng gọi tên cô. "Cảm ơn em đã tin tưởng và đồng hành cùng anh qua trận chiến sinh tử này.""

Vy Anh quay lại, làn gió thu nhẹ nhàng thổi bay vài lọn tóc đen qua gò má thanh tú của cô. Cô nhìn Minh bằng ánh mắt vô cùng dịu dàng nhưng chứa đựng sự tự chủ độc lập của một người phụ nữ tài giỏi: "Minh, em đồng ý hợp tác với anh không phải vì di nguyện của gia đình, cũng không phải vì lợi ích kinh tế đơn thuần của Phú Quý. Mà bởi vì chính anh, sự kiên định, trí tuệ vượt thời đại và bản lĩnh thép của anh đã thuyết phục được trái tim em một cách hoàn toàn tự nguyện.""

Trong không gian tĩnh lặng của buổi hoàng hôn Hà Nội, Minh khẽ nắm lấy bàn tay thon nhỏ của cô. Vy Anh không hề rụt lại, mà siết nhẹ tay anh như một lời hẹn ước kiên định. Hừng đông của Đông Anh đã lên, và từ đây, một vương triều địa ốc mới mang tên hai người sẽ chính thức trỗi dậy mạnh mẽ, thống trị toàn bộ thị trường bất động sản Hà Thành.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...