Chương 3: Khủng hoảng 24 giờ và âm mưu phong tỏa
Tiếng động cơ gầm rú của chiếc xe bán tải đời cũ phá nát sự tĩnh lặng của khu đất bãi ven sông Hồng thuộc xã Vĩnh Ngọc, Đông Anh. Bụi đỏ bay mù mịt, phủ một lớp mờ đục lên những lá cờ đỏ định vị công trình mà Nguyễn Hoàng Minh vừa cắm xuống chiều hôm trước. Từ trên xe, hơn chục gã xăm trổ hung hãn nhảy xuống, tay cầm gậy gộc và xẻng sắt, bắt đầu đập phá các rào chắn tạm thời xung quanh khu vực dự án.
"Dừng lại ngay! Ai cho phép các người tự ý đập phá tài sản của công ty chúng tôi?" Tiếng hét của ông Thắng bị bóp nghẹt bởi những tiếng cười rú đê tiện của đám giang hồ.
"Tài sản cái c*c gì ở đây? Mảnh đất này là đất nông nghiệp chưa chuyển đổi mục đích sử dụng. Các người đang xây dựng trái phép trên đất công ích!" Tên cầm đầu băng nhóm – chính là Bùi Lực – bước tới, tay lăm lăm một tờ quyết định hành chính có dấu đỏ chót.
Nguyễn Hoàng Minh từ trong lán công trình bước ra, khuôn mặt anh vẫn điềm tĩnh lạ thường dù mồ hôi lạnh đã thấm ướt một mảng lưng áo sơ mi. Anh nhìn lướt qua tờ giấy trên tay Bùi Lực. Đó là Quyết định số 405 của UBND huyện Đông Anh về việc tạm đình chỉ mọi hoạt động đo đạc, cải tạo đất tại khu vực bãi sông Hồng để phục vụ công tác "thanh tra môi trường và rà soát nguồn gốc đất nông nghiệp". Thời gian tạm đình chỉ là hai mươi tư giờ kể từ khi công bố.
Minh thừa biết đây là đòn hiểm của Tạ Hữu Hùng – Chủ tịch tập đoàn Hùng Anh. Hùng đã dùng sức mạnh tiền tệ và mối quan hệ bẩn thỉu của mình với một vài cán bộ thoái hóa biến chất tại địa phương để ký khẩn cấp tờ quyết định này hòng đóng băng toàn bộ tiến độ thu mua đất của Minh. Chỉ cần dự án bị đình trệ quá mười ngày theo điều khoản hợp đồng liên doanh với Phú Quý, Minh sẽ bị tước bỏ quyền điều hành và phải đền bù thiệt hại khổng lồ.
Khủng hoảng chưa dừng lại ở đó. Gần như cùng lúc, một chiếc xe khách mười sáu chỗ trờ tới, bước xuống là hơn chục phóng viên từ các trang tin điện tử và một nhóm người dân địa phương bị kích động. Họ bắt đầu giăng biểu ngữ, la hét trước cổng công trình: "Chủ đầu tư lừa đảo đất đai!", "Cướp đất canh tác của nông dân!" Các ống kính máy ảnh liên tục nháy chớp bôm bốp, hướng thẳng vào mặt Minh và bố anh.
"Anh Minh, có người đưa tin lên mạng rằng công ty anh đang bị điều tra vì hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản công. Khách hàng đã ký hợp đồng đặt chỗ đang ùn ùn kéo đến văn phòng đại diện ở Đông Anh yêu cầu rút tiền cọc!" Giọng nói của cô thư ký trẻ run rẩy qua chiếc điện thoại Nokia nghe rõ mồn một tiếng ồn ào náo loạn ở đầu dây bên kia.
Giữa vòng vây của đám giang hồ, tiếng loa phóng thanh gầm rú và sự chỉ trỏ của những phóng viên hám lợi, Minh vẫn đứng vững như một cây tùng giữa bão tuyết. Anh quay sang trấn an bố: "Bố, bố đưa các bác công nhân vào trong lán nghỉ ngơi. Đóng chặt cửa lại, tuyệt đối không được xảy ra xô xát vật lý với họ. Mọi việc cứ để con giải quyết.""
Đúng lúc đó, chiếc xe Porsche Panamera màu đen sang trọng đỗ xịch sát mép bụi đỏ. Lê Vy Anh bước xuống xe. Dù bối cảnh xung quanh vô cùng hỗn loạn, cô vẫn toát lên thần thái sang trọng, lạnh lùng của một tiểu thư quyền quý. Vy Anh bước thẳng qua đám đông giang hồ, đôi giày cao gót nện từng tiếng chắc nịch xuống nền đất đỏ, đi đến bên cạnh Minh.
"Anh Minh, bố tôi – Chủ tịch tập đoàn Phú Quý – vừa gọi điện cho tôi." Giọng Vy Anh trầm thấp nhưng chứa đựng một áp lực cực lớn. "Hội đồng quản trị đang vô cùng tức giận vì những thông tin tiêu cực trên truyền thông. Họ yêu cầu tôi rút ngay lập tức khoản ký quỹ hai mươi tỷ tại Vietcombank để bảo toàn vốn. Anh có hai mươi tư giờ để dập tắt ngọn lửa này. Nếu không, liên minh của chúng ta sẽ chấm dứt ngay lập tức.""
Minh nhìn thẳng vào mắt Vy Anh. Trong đôi mắt sâu thẳm của cô, anh không thấy sự hoảng loạn, mà chỉ thấy một sự thử thách lạnh lùng và khát khao tìm kiếm một giải pháp lý tính tối ưu. Anh mỉm cười nhẹ, chỉ tay về phía chiếc lán công trình bụi bặm: "Cô Vy Anh, cô có dám cùng tôi ngồi trong căn lán rách nát này suốt hai mươi tư giờ tới để chứng kiến một đế chế sụp đổ và một đế chế khác trỗi dậy từ đống tro tàn không?"
Vy Anh khẽ nhướn mày, khóe môi khẽ cong lên một độ cong cực kỳ quyến rũ: "Tôi đã từ bỏ cơ hội làm việc tại Phố Wall để về đây xây dựng Phú Quý. Một chút bão tố cỏn con này chưa đủ tuổi để làm tôi sợ hãi. Tôi sẽ cho anh đúng hai mươi tư giờ.""
Cánh cửa lán công trình đóng sầm lại, ngăn cách toàn bộ sự ồn ào và hỗn loạn bên ngoài. Bên trong, dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc bóng đèn dây tóc công suất thấp, hai bộ óc kiệt xuất bắt đầu bày binh bố trận cho một cuộc phản công tổng lực quyết định vận mệnh cả thị trường địa ốc Hà Thành.