Chương 2: Đấu trí với nữ giám đốc lý tính Vy Anh

Hương vị espresso đậm đặc và đắng ngắt lan tỏa trong khoang miệng khi Nguyễn Hoàng Minh ngồi đối diện với Lê Vy Anh tại quán cà phê sang trọng trên tầng thượng một tòa nhà văn phòng ở quận Cầu Giấy. Gió thu Hà Nội lướt qua ban công kính, mang theo hơi lạnh từ hồ Tây nhưng không làm dịu đi bầu không khí căng thẳng giữa hai người. Vy Anh diện một bộ blazer màu xám tro cắt may thủ công tinh tế, mái tóc đen dài được búi gọn gàng để lộ chiếc cổ kiêu kỳ và đôi mắt sáng ngời, sắc sảo của một cựu sinh viên Harvard.

Là Giám đốc đầu tư của Tập đoàn Phú Quý – một trong những thế gia bất động sản lâu đời nhất Hà Thành – cô nổi tiếng là người cực kỳ lý tính và thực tế. Cô không tin vào những lời hứa hẹn sáo rỗng, càng không bao giờ rót tiền chỉ vì một mối quan hệ xã giao.

"Anh Minh, tôi đồng ý gặp anh vì lá thư giới thiệu của thầy hiệu trưởng trường Đại học Kinh tế Quốc dân. Nhưng thời gian của tôi rất đắt." Vy Anh khẽ gõ ngón tay thon dài lên mặt bàn đá marble, phát ra những tiếng cộc cộc đều đặn. "Anh nói anh có một kế hoạch giúp Phú Quý thâu tóm năm hecta đất vàng tại Đông Anh trước khi cơn bão quy hoạch ập đến. Nhưng hiện tại, toàn bộ giới đầu tư đều đang co cụm vì khủng hoảng tài chính toàn cầu. Tại sao chúng tôi phải mạo hiểm rót tiền vào một vùng đất nông nghiệp hoang hóa chỉ toàn ruộng ngô?"

Minh bình thản nhấp một ngụm trà ấm để tráng miệng, hành động chậm rãi và tự tin của anh khiến Vy Anh hơi nhíu mày. Anh lấy từ trong cặp da ra một tờ bản đồ quy hoạch cũ của thành phố Hà Nội và một chiếc bút mực đen.

"Cô Vy Anh, những người khác nhìn Đông Anh bằng con mắt của hiện tại, còn tôi nhìn bằng con mắt của tương lai mười năm tới." Minh đặt ngòi bút lên bản đồ, vẽ một đường thẳng dứt khoát nối từ đường vành đai 2 qua sông Hồng sang phía Đông Anh. "Đây sẽ là vị trí chính xác của cầu Nhật Tân. Dự án này sẽ được phê duyệt và công bố chính thức vào đầu tháng tới. Khi cầu Nhật Tân hoàn thành, Đông Anh sẽ không còn là ngoại thành xa xôi, mà là cửa ngõ kết nối trực tiếp sân bay Nội Bài với trung tâm chính trị Ba Đình. Vành đai 3 sẽ chạy cắt ngang qua đây, tạo thành một hành lang kinh tế cực kỳ sầm uất.""

Vy Anh khẽ cười nhạt, tựa lưng vào ghế: "Ý tưởng về cầu Nhật Tân đã được bàn thảo từ nhiều năm nay, nhưng tất cả vẫn chỉ nằm trên giấy tờ chuẩn bị. Không có một văn bản chính thức nào xác nhận thời gian khởi công. Anh lấy cơ sở nào để khẳng định nó sẽ được công bố vào tháng sau?"

Minh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt không hề dao động: "Dựa vào dòng vốn FDI đang chảy vào Việt Nam và cam kết hỗ trợ phát triển chính thức ODA từ Nhật Bản (JICA). Theo nguồn tin phân tích vĩ mô từ Bộ Kế hoạch và Đầu tư mà tôi có được, khoản giải ngân đầu tiên trị giá mười hai tỷ Yên dành riêng cho hạ tầng cầu nối sông Hồng đã được thông qua vào tuần trước. Bản dự thảo quy hoạch chi tiết 1/2000 đã được ký duyệt bảo mật, đang nằm trên bàn làm việc của Sở Quy hoạch Kiến trúc. Tọa độ chính xác của mố cầu phía Đông Anh sẽ đặt ngay sát khu đất 2.000 mét vuông của gia đình tôi và kéo dài qua năm hecta đất bãi xung quanh.""

Vy Anh khựng lại. Ngón tay đang gõ lên bàn đột ngột dừng hẳn. Bí mật về khoản ODA của JICA là thông tin tối mật mà ngay cả hội đồng quản trị của Phú Quý cũng chỉ mới nghe phong phanh qua các kênh quan hệ cấp cao vào ngày hôm qua. Làm thế nào một gã thanh niên trẻ tuổi, xuất thân từ một gia đình thuần nông ở Đông Anh lại có thể biết chính xác đến từng chi tiết như vậy?

"Anh Minh, thông tin của anh rất thú vị." Vy Anh nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có. "Nhưng làm kinh doanh không thể chỉ dựa vào tin đồn quy hoạch. Để nhận được khoản đầu tư từ Phú Quý, anh phải vượt qua thử thách của tôi. Hiện tại, khu đất năm hecta mà anh nhắc tới đang bị tranh chấp phức tạp bởi ba dòng họ tại địa phương và một phần thuộc sở hữu của Hợp tác xã Nông nghiệp Đông Anh. Nếu anh có thể giải quyết dứt điểm pháp lý của khu đất này và thu mua thành công với mức giá dưới một triệu rưỡi một mét vuông, tôi sẽ đại diện tập đoàn ký hợp đồng liên doanh với anh.""

"Được!" Minh trả lời không một chút do dự. "Nhưng tôi cũng có điều kiện. Tập đoàn Phú Quý phải mở một tài khoản ký quỹ chuyên dụng tại Vietcombank chi nhánh Hà Nội với số dư tối thiểu là hai mươi tỷ đồng. Mọi giao dịch thu mua đất sẽ được thực hiện thông qua tài khoản này dưới hình thức thanh toán ba bên có sự giám sát pháp lý chặt chẽ. Tôi không muốn khi tôi đã dọn sạch chướng ngại vật, Phú Quý lại chậm trễ trong việc giải ngân vì thủ tục nội bộ.""

Vy Anh nheo mắt nhìn Minh, đánh giá lại gã thanh niên trước mặt. Sự quyết đoán, am hiểu luật đất đai và quy trình ngân hàng của anh vượt xa độ tuổi ngoài hai mươi. Anh không hề xin xỏ, mà đang đàm phán một cách sòng phẳng trên vị thế của một đối tác ngang hàng.

"Rất lý tính. Rất sòng phẳng." Vy Anh đứng dậy, chìa bàn tay mềm mại nhưng vô cùng dứt khoát về phía Minh. "Tôi đồng ý điều kiện của anh. Trong vòng mười ngày, nếu anh xuất trình được đầy đủ biên bản thỏa thuận chuyển nhượng đất sạch có xác nhận của UBND huyện Đông Anh, hai mươi tỷ đồng từ Vietcombank sẽ ngay lập tức được kích hoạt để thanh toán trực tiếp cho người dân. Chúng ta cùng ký hợp đồng nguyên tắc.""

Khi bàn tay hai người chạm vào nhau, Minh cảm nhận được một sự ấm áp tinh tế nhưng đầy sức mạnh từ Vy Anh. Đây không chỉ là một thỏa thuận tài chính đơn thuần, mà là viên gạch đầu tiên thiết lập nên liên minh thép giữa hai bộ óc thiên tài, chuẩn bị cho một trận chiến sống còn làm đảo lộn toàn bộ thị trường bất động sản Hà Nội.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...