Chương 1: Đêm Bị Đuổi Ra Khỏi Biệt Thự

Biệt thự của nhà họ Lương nằm cuối con đường nhựa mới đổ ở phường Tân An, thành phố Buôn Ma Thuột — tòa nhà hai tầng sơn trắng, có hàng rào sắt cao và vườn hoa nhập ngoại trồng dọc lối vào.

Nguyễn Thị Lan đứng trước cổng lúc tám giờ tối thứ Sáu, tay cầm túi vải đựng đồ đạc, sau lưng là tiếng còi xe của chiếc Mazda CX-5 mà gia đình Lương vừa cho tài xế lái ra đưa cô về nơi cô ở — không phải lòng tốt, mà là để đảm bảo cô rời khỏi đây nhanh nhất có thể.

Cuộc họp gia đình kéo dài một tiếng rưỡi.

Bà Lương Thị Hạnh — mẹ của Lương Văn Khoa, người mà Lan đã đính hôn được tám tháng — nói rõ ràng, không rào đón: "Con nhà nông dân, học kỹ sư nhưng đi làm cho trại bò. Gia đình tôi không thể chấp nhận điều đó."

Khoa ngồi bên cạnh mẹ, không nhìn Lan.

Không bào chữa.

Không xin lỗi.

Chỉ nhìn xuống bàn với vẻ mặt của người đã được quyết định giùm và chấp nhận quyết định đó.

Lan không khóc trong phòng họp nhà Lương.

Không phải vì cô không đau.

Mà vì cô nhận ra rằng bà Hạnh nói đúng về một điều: cô và Khoa không phù hợp — chỉ là lý do không phải vì nhà nông hay nhà giàu, mà vì người đàn ông đó không đủ can đảm để đứng về phía mình khi cần.

Cô chào và ra về.

Trong xe về đến nhà trọ, cô không khóc.

Cô mở laptop, đọc lại file nghiên cứu về chủng vi khuẩn Lactobacillus fermentum LAN-09 mà cô đã phân lập và thử nghiệm trong hai năm qua — chủng vi sinh có khả năng tăng độ màu mỡ của đất đỏ bazan và giảm nhu cầu phân hóa học đến bảy mươi hai phần trăm.

Cô nhìn bộ số liệu thử nghiệm.

Nhìn bản đồ phân bố đất đỏ bazan tại Đắk Lắk, Đắk Nông, Lâm Đồng — tổng diện tích gần một triệu bốn trăm nghìn hectare, phần lớn đang canh tác kém hiệu quả do độ pH thấp và nghèo hữu cơ.

Cô mở file kế hoạch kinh doanh đã viết từ sáu tháng trước và chưa bao giờ dám nộp cho bất kỳ quỹ đầu tư nào vì Khoa nói rằng "ý tưởng này nghe không thực tế."

Đêm đó, Lan đọc lại kế hoạch đó lần đầu tiên không có tiếng của Khoa trong đầu.

Và cô thấy nó... ổn.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...