Chương 3: Hai Năm Đất Đỏ
Hai năm sau ngày Lan trở về Đắk Minh, diện tích thử nghiệm LAN-09 đã mở rộng từ mười hectare lên một trăm bảy mươi hai hectare, trải qua ba vụ canh tác cà phê, hồ tiêu và rau màu.
Kết quả:
Năng suất cà phê tăng trung bình hai mươi tám phần trăm so với đối chứng không dùng vi sinh.
Chi phí phân hóa học giảm sáu mươi ba phần trăm.
Dư lượng thuốc bảo vệ thực vật trong sản phẩm giảm xuống dưới ngưỡng cho phép của tiêu chuẩn EU Organic — điều kiện tiên quyết để xuất khẩu vào thị trường châu Âu.
Đây là những con số.
Không phải hứa hẹn.
Không phải kế hoạch.
Là kết quả thực tế từ đất thực tế với nông dân thực tế.
Công ty TNHH Nông nghiệp Xanh LAN được Lan thành lập ở Đắk Nông với vốn điều lệ ban đầu năm trăm triệu đồng — gom từ tiền tiết kiệm của cô, khoản vay ưu đãi của Quỹ Hỗ trợ nông nghiệp tỉnh và một khoản đầu tư nhỏ từ ba hộ nông dân trong Hợp tác xã Đắk Minh.
Rồi Quỹ đầu tư mạo hiểm AgriTech của Hàn Quốc — SeedVenture — tìm đến sau khi một nhà nghiên cứu người Nhật làm việc tại Đắk Lắk gửi báo cáo thực địa về LAN-09 lên mạng nghiên cứu quốc tế.
Đại diện SeedVenture bay từ Seoul sang Đắk Nông vào tháng Tư năm ngoái, đi thăm ruộng trong giày Oxford, về viết báo cáo khuyến nghị đầu tư A+ lên ban giám đốc quỹ.
Sáu tuần sau, họ chuyển hai triệu đô la Mỹ vào tài khoản Nông nghiệp Xanh LAN để đổi lấy mười lăm phần trăm cổ phần.
Lan ngồi trong văn phòng nhỏ ở Buôn Ma Thuột — cách biệt thự nhà Lương hai mươi phút đi xe — nhìn màn hình xác nhận chuyển khoản.
Cô không chụp ảnh khoe lên mạng xã hội.
Cô mở file kế hoạch sản xuất quý tiếp theo và bắt đầu điều chỉnh dự toán nguyên liệu.