Chương 5: Bão Tố Đen Tối
Trần Hải Phong đứng giữa không gian chật chội của quán cà phê Tâm An, nơi ánh đèn vàng hắt lên những bức tường đã phai màu, tạo nên một bầu không khí u ám, phù hợp với tâm trạng của anh lúc này.
Hơi thở anh gấp gáp, ánh mắt sắc lạnh như dao, khi nhìn về phía Nguyễn Thị Minh Châu, người phụ nữ mà anh vừa ký thỏa thuận phân phối độc quyền.
Châu, với mái tóc dài buông xõa, đang chăm chú nhìn vào màn hình laptop, đôi mày nhíu lại như thể đang cố gắng giải mã một bí ẩn khó khăn.
“Chúng ta cần phải hành động ngay, Hải Phong,” cô nói, giọng điệu dứt khoát, không để lại chỗ cho sự do dự.
“Đúng vậy,” Hải Phong trả lời, khẽ gật đầu, nhưng trong lòng anh vẫn trăn trở về những gì đang diễn ra bên ngoài.
Đêm nay, anh có cảm giác không yên lòng, như thể có một cơn bão sắp ập đến.
“Chúng ta cần bằng chứng từ camera an ninh tại võ quán,” Châu nói, ngẩng lên khỏi màn hình để nhìn thẳng vào mắt anh.
“Nhưng Lý Bách đã niêm phong nó lại,” Hải Phong đáp, sự thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt.
“Chúng ta sẽ phải tìm cách khác,” cô đáp, và ánh mắt cô bừng sáng lên một cách quyết liệt.
Hải Phong cảm nhận được sự nhiệt huyết từ Châu, nó như một ngọn lửa nhỏ nhưng đủ sức thổi bùng lên trong anh.
“Còn số tiền trong tài khoản ngân hàng thì sao?” anh hỏi, cố gắng lục lại những thông tin mà họ đã thu thập được.
“50 triệu VNĐ không đủ để mua lại danh dự của anh,” Châu thẳng thừng nói, nhưng giọng cô vẫn nhẹ nhàng như gió thoảng.
Một sự im lặng kéo dài giữa họ, như thể cả hai đều cảm nhận được sự nặng nề của áp lực thời gian.
“Chúng ta cần phải làm gì đó trước khi hết 24 giờ,” Hải Phong nói, sự quyết tâm trong giọng nói của anh như một lời thề nguyện.
Bất chợt, điện thoại của Châu reo lên, âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
Cô vội vàng đưa tay ra nhận cuộc gọi, và sắc mặt bỗng thay đổi khi nghe đầu dây bên kia.
“Có chuyện gì vậy?” Hải Phong hỏi, lo lắng thấy rõ trong ánh mắt của mình.
“Họ đã phát hiện ra chúng ta đang điều tra,” Châu nói, giọng nói đầy căng thẳng.
Mồ hôi bắt đầu chảy dài trên trán Hải Phong, anh biết rằng mọi chuyện đang diễn ra nhanh hơn so với dự tính.
“Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức,” anh nói, đứng dậy, ánh mắt đã trở nên sắc bén như lưỡi dao.
“Nhưng chúng ta còn chưa có bằng chứng,” Châu phản đối, nhưng giọng nói của cô đã yếu ớt hơn.
“Bằng chứng có thể chờ, nhưng mạng sống của chúng ta thì không,” Hải Phong nói, và anh kéo cô ra khỏi ghế.
Họ nhanh chóng đi ra ngoài, ánh đèn đường hắt lên hai bóng dáng mờ ảo trong đêm tối.
Khi ra đến ngoài, không khí lạnh giá như cắt vào da thịt, nhưng lòng anh như đang bùng cháy.
“Chúng ta cần một nơi an toàn để bàn bạc,” Hải Phong nói, và họ quyết định đến một căn hộ nhỏ mà anh thuê gần đó.
Trên đường đi, bất chợt một chiếc xe hơi màu đen từ đâu lao tới, dừng lại ngay trước mặt họ.
Hai gã đàn ông to lớn bước ra, vẻ mặt hung hãn, ánh mắt như hổ đói nhìn chằm chằm vào Hải Phong.
“Mày không thể thoát được đâu, Hải Phong,” một trong hai kẻ đó gầm lên, tiếng nói như vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
“Chúng mày muốn gì?” Hải Phong bình tĩnh hỏi, nhưng bên trong anh đang nổi lên một cơn sóng dữ.
“Chúng tao chỉ muốn nhắc nhở mày một điều,” gã còn lại nói, nụ cười trên môi đầy vẻ đe dọa.
“Đừng có dại dột mà đi tìm sự thật.”
Châu đứng bên cạnh, ánh mắt cô lo lắng nhưng vẫn đầy quyết tâm.
“Chúng ta không sợ các người,” cô nói, giọng nói mạnh mẽ hơn cả Hải Phong.
Hải Phong cảm nhận được sức mạnh từ lời nói của cô, nó như một liều thuốc an thần giữa lúc nguy hiểm.
“Nếu các người muốn gây sự, thì hãy đến đây,” anh nói, giọng nói trầm và kiên quyết.
“Ngươi sẽ phải hối hận,” gã đàn ông gầm lên, nhưng Hải Phong đã không còn sợ hãi.
“Hãy chờ xem,” anh đáp lại, nắm chặt tay, sự quyết tâm trong lòng như đang bùng cháy.
Khi chiếc xe rời đi, Hải Phong và Châu đứng lại, cả hai đều biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
“Chúng ta không thể lùi bước,” Châu nói, sự kiên định trong giọng nói của cô như một lời hứa.
“Đúng vậy, và chúng ta sẽ làm mọi cách để lấy lại danh dự,” Hải Phong khẳng định, và trong ánh mắt họ, sự quyết tâm đã được thắp lên.
Trời đã tối, nhưng bên trong họ, lửa chiến đấu chưa bao giờ tắt.