Chương 3: Bẫy Rập Rình và Những Âm Mưu Đen Tối
Trần Hải Phong đứng giữa căn phòng chật chội, nơi từng là niềm tự hào của anh với những chiếc huy chương lấp lánh, giờ chỉ còn là những chiếc ghế cũ kỹ và mùi ẩm mốc nồng nặc.
Mồ hôi lạnh toát ra từ trán anh, khiến tóc ướt sũng bám vào da đầu.
Anh không thể chịu đựng thêm nữa, phải làm gì đó để chứng minh bản thân không phải là kẻ hèn yếu như sư phụ Lý Bách đã nói.
Đôi tay anh siết chặt lại, khớp tay trắng bệch, cảm nhận từng nhịp đập loạn xạ của trái tim bên trong lồng ngực.
“Mình sẽ không để họ chà đạp lên danh dự của mình.”
Hải Phong quyết định tìm hiểu nguồn gốc của những lời vu khống, và để làm điều đó, anh cần phải thâm nhập vào thế giới đen tối mà Lý Bách đã nhắc đến.
Trời đã muộn, ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống những vũng nước đọng lại trên vỉa hè, phản chiếu hình ảnh mờ mịt của một thành phố đang chìm vào giấc ngủ.
Hải Phong bước đi trên con phố nhỏ dẫn đến quán bar ven đường mang tên “Mê Lộ”, nơi được đồn thổi là tụ điểm của những kẻ cá độ và mafia.
Tim anh đập mạnh khi nghĩ đến những rủi ro có thể xảy ra, nhưng quyết tâm của anh không cho phép sự sợ hãi len lỏi vào tâm trí.
Quán bar hiện ra trước mặt với âm thanh ầm ĩ, tiếng nhạc sôi động hòa cùng tiếng cười nói của những người đang say sưa.
Hải Phong kéo mạnh cánh cửa, không khí bên trong như một cú đấm vào mặt, nồng nặc mùi thuốc lá và rượu.
Anh tiến vào, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao quét qua từng ngóc ngách, tìm kiếm những thông tin mà mình cần.
Hải Phong không có thời gian để chần chừ, anh tiến thẳng đến quầy bar, nơi một người đàn ông trung niên với khuôn mặt khắc khổ đang đứng phục vụ.
“Cho tôi một ly nước ngọt.”
Hải Phong nói, giọng nói chắc nịch, nhưng bên trong lòng anh lại có chút hồi hộp.
Người phục vụ gật đầu, rót nước vào ly và đặt trước mặt anh.
“Cậu không phải người ở đây, phải không?”
Người đàn ông hỏi, ánh mắt sắc lạnh như một con báo.
“Tôi chỉ đến tìm hiểu một số thông tin.”
Hải Phong đáp, không muốn để lộ quá nhiều về mình.
“Thông tin gì?”
Người phục vụ ngừng tay, quan sát Hải Phong như một con mồi.
“Tin đồn về một số trận cá độ.”
Hải Phong khẽ nói, cố gắng giữ cho giọng điệu bình tĩnh.
Người đàn ông cười khẩy, “Cậu không biết rằng điều đó cực kỳ nguy hiểm sao?”
Hải Phong không trả lời, chỉ im lặng uống nước.
Đúng lúc đó, một đám thanh niên đi vào, tiếng cười đùa ầm ĩ, họ nhìn về phía Hải Phong với ánh mắt đầy nghi ngờ.
“Chắc cậu ta là dân mới.”
Một trong số họ nói lớn, ý nhắc nhở mọi người xung quanh.
Hải Phong cảm thấy bất an, nhưng không thể rời đi.
“Cậu có muốn tham gia một trận đấu không?”
Giọng nói trầm ấm của một người đàn ông từ phía sau vang lên.
Hải Phong quay lại, đối diện với một người cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, đáng sợ như một con thú hoang.
“Tôi không có ý định tham gia.”
Hải Phong đáp, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Thế thì cậu không còn lý do để ở đây.”
Người đàn ông cười, ánh mắt đầy thách thức.
Hải Phong cảm nhận được cái nhìn của những người xung quanh, như thể họ đang chờ đợi một cuộc chiến nổ ra.
“Tôi chỉ đến đây để tìm hiểu về những trận đấu.”
Hải Phong nói, cương quyết.
“Thật ngốc nghếch.”
Người đàn ông trừng mắt nhìn anh, “Cậu không thể tìm hiểu mà không tham gia vào thế giới này.”
Hải Phong không còn lựa chọn nào khác, anh phải tham gia vào một trận đấu để tìm ra sự thật.
“Được rồi, tôi sẽ tham gia.”
Hải Phong nói, cảm giác hồi hộp như đang đứng trên bờ vực của một cuộc chiến sinh tử.
Người đàn ông nở một nụ cười đầy thỏa mãn, “Tốt, chờ chút nữa.”
Hải Phong cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng lòng quyết tâm đã lấn át mọi sợ hãi.
Những giây phút tiếp theo, anh đã sẵn sàng đối mặt với những cạm bẫy của thế giới ngầm, nơi mà danh dự và vinh quang chỉ có thể được chứng minh qua những trận chiến khốc liệt.
Đó chính là khởi đầu cho hành trình đầy chông gai của Hải Phong, nơi anh phải đối mặt với những âm mưu đen tối và tìm lại chính mình.