Chương 4: Bằng Chứng Từ Bóng Tối
Ánh đèn neon nhấp nháy trên con phố Trần Hưng Đạo, nơi mà những chiếc xe máy hối hả lao đi như những bóng ma trong đêm.
Trần Hải Phong đứng dựa lưng vào tường, hơi thở dồn dập, ánh mắt sắc lạnh như dao, nhìn chằm chằm về phía võ quán Thành Tâm.
Đã ba ngày từ khi anh bị trục xuất, ba ngày mà nỗi nhục nhã cứ quấn chặt lấy tâm trí, như một chiếc lưỡi dao sắc nhọn cứa vào lòng tự trọng của anh.
Hải Phong không thể để điều đó tiếp diễn.
Quyết tâm lấy lại danh dự, anh đã bắt đầu theo dõi băng nhóm cá độ mà Lý Bách liên kết.
Những thông tin ban đầu cho thấy họ hoạt động rất tinh vi, nhưng với bản năng của một võ sĩ, Hải Phong nhận ra rằng, dù giấu mặt, bóng tối cũng không thể che giấu những sai trái.
Đêm đó, khi ánh trăng lấp lánh trên những mái nhà cũ kỹ, Hải Phong đã lén lút tiếp cận một quán bar ẩn nấp, nơi băng nhóm thường lui tới.
Âm thanh ồn ào của tiếng nhạc mạnh mẽ, tiếng cười nói vọng ra từ trong quán như một chiếc bẫy dụ dỗ.
Hải Phong nhẹ nhàng bước vào, ánh mắt lanh lợi quét khắp không gian, tìm kiếm những gương mặt quen thuộc.
Những gã đàn ông vạm vỡ, trang phục bóng bẩy, ánh mắt lén lút, tất cả đều mang theo một khí chất lạnh lẽo, như những con thú đang chờ đợi con mồi.
Hải Phong không thể để mình bị phát hiện, anh nhanh chóng tìm một góc khuất, nơi có thể quan sát mà không bị chú ý.
Mồ hôi bắt đầu đổ xuống từ trán, nhưng anh không thể từ bỏ, không thể lùi bước.
Chỉ cần một chút bất cẩn, mọi thứ sẽ đổ bể.
Nhìn thấy Lý Bách tại một bàn riêng, Hải Phong cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt.
Khó chịu, nhưng cũng đầy quyết tâm, anh tiếp tục theo dõi.
Cuộc trò chuyện giữa Lý Bách và một gã đàn ông có hình xăm đầy người, ánh mắt vằn vện, khiến Hải Phong căng thẳng.
“Mày chắc chắn là hắn sẽ không phản bội chúng ta chứ?” gã đàn ông hỏi, giọng điệu đầy hoài nghi.
Lý Bách cười khẩy, “Hắn là kẻ nhát gan, không có giá trị gì ngoài việc làm công cho ta.”
Những từ ngữ đó như những cú đấm vào mặt Hải Phong.
Nhưng anh không thể để cảm xúc lấn át lý trí.
Đang trong lúc căng thẳng, Hải Phong chợt nhận ra một cậu thanh niên đứng gần đó, tay cầm một chiếc điện thoại, dường như đang ghi âm cuộc trò chuyện.
Một ý tưởng lóe lên trong đầu, Hải Phong nín thở, lặng lẽ tiếp cận cậu ta.
“Này, có phải mày đang ghi âm không?” Hải Phong thì thầm.
Cậu thanh niên giật mình, nhưng rồi ánh mắt của Hải Phong khiến cậu ta hạ thấp giọng.
“Đúng vậy, nhưng không thể dừng lại.”
Hải Phong đưa ra một thỏa thuận, “Nếu mày đưa cho tao đoạn ghi âm, tao sẽ giúp mày thoát khỏi cái đám này.”
Cậu thanh niên do dự, nhưng cuối cùng, ánh mắt của Hải Phong đã thuyết phục được cậu.
Hải Phong nhận đoạn ghi âm và nhanh chóng rời khỏi quán bar, cảm giác như vừa rời khỏi một cơn ác mộng.
Trong tay anh là bằng chứng đầu tiên chống lại Lý Bách.
Nhưng thời gian không đứng yên.
Hải Phong nhanh chóng quay trở về võ quán, nơi những ký ức đau thương vẫn đang vây bám lấy anh.
Nhưng anh không thể cho phép bản thân yếu đuối thêm nữa.
Phải tìm ra thêm bằng chứng.
Hải Phong ngồi xuống trước máy tính cũ kỹ, đôi tay run rẩy nhưng quyết tâm không cho phép mình chùn bước.
Anh mở ứng dụng ngân hàng, tìm kiếm bản sao kê tài khoản.
Chỉ cần một tài khoản với số tiền 50 triệu VNĐ, đủ để chứng minh sự tham lam của băng nhóm này.
Những dòng số liệu hiện ra như một bản án, mỗi con số như một chứng cứ không thể chối cãi.
“Mày sẽ không thoát khỏi tay tao đâu, Lý Bách.” Hải Phong lầm bầm, ánh mắt đầy hận thù.
Và rồi, điều cuối cùng anh cần là video từ camera an ninh tại võ quán.
Hải Phong nhớ lại đường đi lối lại, nơi mà camera đó được đặt.
Chắc chắn, băng nhóm cá độ đã có những hoạt động mờ ám tại đây.
Với quyết tâm không thể chùn bước, Hải Phong ra khỏi võ quán, lòng tràn đầy nhiệt huyết.
Chỉ còn 24 giờ nữa để lấy lại danh dự.
“Ta sẽ không thất bại,” anh tự nhủ, từng bước chân mạnh mẽ, vững vàng, hướng về phía mục tiêu.
Hải Phong đã chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tưởng tượng nổi.
Và trong bóng tối, những kẻ thù đang chờ đợi, nhưng anh biết, ánh sáng sẽ đến từ sự quyết tâm của chính mình.