Chương 1: Tiệm sửa xe gỉ sét ở hẻm 78 Trường Chinh

Hẻm 78, đường Trường Chinh, quận Tân Bình, Thành phố Hồ Chí Minh, nằm lẩn khuất giữa những tòa nhà cao tầng đang mọc lên như nấm sau mưa.

Tiệm sửa xe Đức Nghĩa, với biển hiệu sắt hoen gỉ, hầu như chìm nghỉm trong ánh sáng mặt trời chói chang, càng thêm xám xịt bởi lớp bụi đường dày đặc.

Mái tôn thấp của tiệm lợp không đều, chỗ bị rỉ sét, chỗ lại có những vết nứt lớn.

Mùi dầu máy hòa quyện với không khí nóng bức của buổi trưa, khiến người ta có cảm giác ngột ngạt.

Nền xi măng đã cũ, có vết dầu mỡ ăn sâu như vân gỗ, dường như đã chứng kiến nhiều câu chuyện buồn trong suốt mười lăm năm qua.

Nguyễn Đức Nghĩa, người chủ tiệm, đứng lặng lẽ bên chiếc xe máy cũ, tay anh dính đầy dầu mỡ, những ngón tay khẳng khiu vì nhiều năm vất vả.

Anh đã trải qua nhiều thăng trầm, nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc, chỉ có đôi mắt ánh lên nỗi buồn xa xăm.

Kính hàn đeo trên trán, mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương, khiến anh phải dùng tay áo quệt đi, nhưng không thể xóa đi được cảm giác nặng nề trong lòng.

Đúng lúc ấy, bà Năm Hồng – chủ nhà cho thuê mặt bằng – xuất hiện với một tờ giấy trong tay.

Bà có dáng người gầy gò, làn da nhăn nheo, nhưng ánh mắt lại sắc như dao.

Bà hắng giọng, kéo sự chú ý của Nghĩa và những người xung quanh, trong đó có Huỳnh Hữu Phước, chủ tiệm Auto-Care lớn đối diện.

"Nghĩa, mày chuẩn bị đóng cửa tiệm đi!

Tao đã quyết định cho Phước thuê lại mặt bằng này.

Mày đã hết thời rồi, không ai thèm vào tiệm của mày nữa đâu!"

Bà Năm Hồng cất cao giọng, từng từ như những mũi tên nhọn đâm vào lòng Nghĩa.

Nghĩa siết chặt đôi tay, móng tay găm vào lòng bàn tay, rỉ máu.

Anh cố giữ bình tĩnh, nhưng trong giọng nói của bà Năm Hồng, có thể cảm nhận được sự bực bội và thỏa mãn.

Anh nuốt khan, cảm thấy cổ họng mình khô rát.

Cảm giác chua chát dâng lên trong lòng, nhưng anh vẫn không nói gì.

Anh hiểu rằng, trong mắt mọi người, anh chỉ là một thợ sửa xe cùi bắp, không hơn không kém.

Phước đứng bên cạnh, với nụ cười chế giễu, hắn nâng ly cà phê lên môi nhấp một ngụm, giọng nói đầy mỉa mai: "Đúng vậy, Nghĩa!

Mày nên tìm một công việc khác đi.

Lần này không ai cứu được mày đâu!"

Hắn chỉ tay vào tiệm sửa xe của Nghĩa và cười to, âm thanh vang vọng khắp hẻm.

Mặt Nghĩa bỗng trở nên căng thẳng, cơ mặt siết lại.

Anh muốn phản bác, nhưng trong lòng lại tràn ngập sự hoài nghi.

Anh đã từng nổi tiếng, đã từng là kỹ sư trưởng trong một đội đua F1 tại Đức, nhưng giờ đây, giữa khung cảnh hẻm 78 này, anh chỉ là một người thất bại.

Nhìn vào mặt đất, nơi có những vết dầu loang lổ, anh cảm thấy như chính mình cũng đang bị vấy bẩn.

Trong khi đó, bà Năm Hồng không bỏ lỡ cơ hội, tiếp tục nói: "Mày không còn gì để giữ ở đây nữa.

Cứ nhìn đi, cái tiệm này sắp đóng cửa rồi!

Mày đừng tưởng một chút danh tiếng trước đây có thể cứu được mày!"

Giọng nói của bà như những nhát búa đập vào tâm trí Nghĩa, khiến anh không thể tập trung.

Tim anh đập nhanh hơn, như thể đang đuổi theo một giấc mơ đã xa vời.

Lời nói của bà như một nhát dao cứa vào vết thương cũ.

Nghĩa thở dài, lòng nặng trĩu, không biết phải làm gì.

Chưa kịp hồi phục tâm trạng, thì một âm thanh khác vang lên từ ngoài đường.

Một đoàn xe đen bóng, sang trọng dừng lại đột ngột trước cửa tiệm.

Tiếng động cơ ngắt quãng, tiếng cửa xe mở ra, tạo nên sự chú ý của cả xóm.

Đám đông tụ tập lại, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía những chiếc xe.

Đỗ Thùy Trang, Giám đốc Chiến lược của Đội đua F1 Quốc gia Việt Nam, bước xuống khỏi xe, với vẻ nghiêm nghị, cùng với các kỹ sư hàng đầu từ Williams Racing.

Họ mang theo bản hợp đồng thuê Kỹ sư trưởng trị giá 12 tỷ đồng mỗi năm.

Áo sơ mi trắng, quần tây đen, dáng đi tự tin, nhưng làn da trắng trẻo của cô lại như ánh lên sự tao nhã, khác hẳn với không khí nặng nề bên trong tiệm sửa xe.

Tiếng xì xào vang lên từ đám đông.

Mọi người đều không thể tin vào mắt mình.

"Đội đua F1 Quốc gia tìm đến một thợ sửa xe?"

– một người trong xóm thốt lên, giọng đầy nghi hoặc.

Nghĩa đứng tần ngần, ánh mắt dõi theo Thùy Trang.

Cô là người đầu tiên nhìn thấy Nghĩa, ánh mắt như đang tìm kiếm một ai đó.

Nhịp tim Nghĩa đột ngột tăng tốc, những ký ức về những ngày tháng vàng son trong nghề kỹ sư động lực lại ùa về.

Thùy Trang tiến lại gần, tay cầm bản hợp đồng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy tự tin: "Xin chào, tôi là Thùy Trang, chúng tôi cần một kỹ sư trưởng cho dự án mới.

Tôi đã nghe nhiều điều về anh, về những thành tựu của anh trong lĩnh vực động học.

Chúng tôi muốn hợp tác với anh."

Nghĩa như bị sốc, không thể tin vào điều mình vừa nghe.

Anh nhìn Thùy Trang, ánh mắt mở to, không biết phải nói gì.

Cảm giác hồi hộp, lo lắng, và cả niềm vui đến đột ngột khiến anh không thể thở nổi.

Những ánh mắt xung quanh, từ bà Năm Hồng, Phước cho đến những người hàng xóm đều như dán chặt vào anh.

"Hả?"

– Nghĩa lắp bắp, miệng khô khốc.

"Hợp đồng rất rõ ràng, nếu anh đồng ý, chúng tôi sẽ bàn bạc chi tiết hơn.

Tôi hy vọng anh sẽ không từ chối."

Đầu óc Nghĩa quay cuồng, không thể tin vào cơ hội này.

Anh nhìn sang bà Năm Hồng và Phước, thấy sự ngỡ ngàng xen lẫn ghen tỵ trong ánh mắt họ.

Có lẽ, từ hôm nay, mọi thứ sẽ thay đổi.

Tiệm sửa xe gỉ sét của anh, nơi đã từng là nỗi thất vọng, giờ đây có thể trở thành khởi đầu cho một chương mới.

Mồ hôi lạnh lại bắt đầu chảy trên trán, nhưng lần này, anh cảm thấy một niềm hy vọng đang dần dâng trào.

Anh hít một hơi thật sâu, đôi mắt ánh lên sự quyết tâm, và chuẩn bị cho một cuộc chiến mới.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...