Chương 5: Hợp Đồng Định Mệnh
Mặt trời đã bắt đầu nhô cao trên bầu trời thành phố Hồ Chí Minh, ánh sáng chói chang rọi vào từng góc ngách của hẻm 78 Trường Chinh.
Không khí oi ả, mùi xăng dầu và bụi bẩn hòa quyện tạo nên bức tranh sống động của khu phố.
Từ tiệm sửa xe cũ kỹ, Nguyễn Đức Nghĩa vẫn đang miệt mài với công việc sửa chữa một chiếc xe máy cũ, tay anh bẩn thỉu, mồ hôi chảy dài trên trán.
Anh không chú ý đến tiếng động cơ xe sang trọng đang đỗ xịch trước cửa hẻm.
Đỗ Thùy Trang, Giám đốc Chiến lược của Đội đua F1 Quốc gia Việt Nam, bước xuống khỏi chiếc xe đen bóng loáng, có thương hiệu Rolls-Royce Phantom.
Cô mặc một bộ đồ công sở màu xanh navy, tóc buộc gọn gàng, mang đến một sức hút đầy quyền lực.
Đoàn kỹ sư từ Williams Racing đi theo sau, họ nhìn quanh với những ánh mắt nghi ngờ nhưng cũng không thiếu sự tò mò về không gian nhỏ bé và bừa bộn này.
"Chúng ta sẽ phải tìm hiểu nơi này kỹ lưỡng," Trang nói với giọng điềm tĩnh, nhấp một ngụm cà phê từ cốc sứ trắng, mùi hương nồng nàn của cà phê rang xay khiến cô cảm thấy phấn chấn hơn.
Nghĩa đứng dậy, hơi khom lưng, gương mặt anh lộ rõ những nếp nhăn của sự lo âu.
Anh không ngờ rằng những người này lại tìm đến mình, mà lại với một đề nghị có thể thay đổi cuộc đời anh.
Đôi tay anh siết chặt lại, những ngón tay đen dầu mỡ không ngừng run rẩy.
Trái tim anh đập mạnh, âm thanh như một nhịp trống dồn dập trong lồng ngực.
"Cô là…?"
"Tôi là Đỗ Thùy Trang, Giám đốc Chiến lược của Đội đua F1 Quốc gia Việt Nam," cô giới thiệu một cách tự tin.
"Chúng tôi đang tìm kiếm một kỹ sư trưởng cho dự án mới của đội đua.
Tôi đã nghe nhiều về anh, về tài năng của anh trong lĩnh vực động cơ, và rất muốn hợp tác."
Nghĩa nhìn về phía đoàn kỹ sư đang lặng lẽ quan sát.
Họ là những người có chuyên môn cao, đến từ một trong những đội đua hàng đầu thế giới.
Cảm giác tự ti lại dâng lên trong lòng anh.
"Nhưng tôi… tôi chỉ là một thợ sửa xe, không có gì đặc biệt cả."
"Đó không phải là điều tôi thấy," Trang đáp, ánh mắt sắc sảo nhìn thấu tâm tư của anh.
"Tôi biết anh đã từng là một phần quan trọng trong việc phát triển động cơ F1 tại Đức.
Chúng tôi cần những người như anh, những tài năng thực sự."
Nghĩa nuốt khan, đầu óc anh bắt đầu suy tính.
Mảnh đất ở hẻm 78, nơi mà anh đã chôn vùi bao kỷ niệm, giờ đây có thể là một trung tâm nghiên cứu và phát triển động cơ F1.
Một phần của anh muốn nhấc mình ra khỏi thực tại cũ kỹ này, nhưng phần khác lại lo lắng về những điều chưa biết.
"Tôi không thể quyết định ngay bây giờ," anh nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
"Tôi cần thời gian để suy nghĩ."
Trang gật đầu, tỏ ra hiểu biết.
"Tôi hiểu.
Nhưng trước khi anh đưa ra quyết định, tôi muốn trình bày một điều kiện.
Nếu anh đồng ý ký hợp đồng làm Kỹ sư trưởng trong ba năm, tôi sẽ mua lại mảnh đất này, chính xác là nơi mà anh đang đứng, để xây dựng trung tâm R&D cho đội đua."
Câu nói của Trang như một cú sốc.
Nghĩa cảm thấy chân mình như muốn khuỵu xuống.
Mua lại mảnh đất này, để xây dựng một trung tâm nghiên cứu động cơ F1?
Đây chính là giấc mơ mà anh từng nghĩ chỉ có thể tồn tại trong những giấc mơ hoang đường.
Nhưng ba năm hợp đồng, nghĩa là anh sẽ phải rời bỏ nơi này, rời bỏ cuộc sống mà anh đã biết suốt mười lăm năm qua.
"Cô có thể đưa ra hợp đồng rõ ràng không?"
Nghĩa hỏi, cảm giác hồi hộp dâng lên.
"Tôi cần biết tất cả các điều khoản và điều kiện."
"Tất nhiên," Trang mỉm cười, ánh mắt kiên định.
"Đội ngũ pháp lý của chúng tôi sẽ soạn thảo hợp đồng và gửi cho anh.
Tôi muốn mọi thứ rõ ràng và minh bạch."
Nghĩa gật đầu, một cảm giác dâng trào trong lòng.
Anh biết rằng đây là cơ hội không thể chối từ, nhưng cũng không thể bỏ qua những điều ràng buộc pháp lý.
Thời gian vừa qua, những vụ kiện tụng giữa anh và bà Năm Hồng, chủ nhà cho thuê mặt bằng, đã làm anh mệt mỏi.
Giờ đây, nếu không có những điều kiện rõ ràng, anh có thể sẽ rơi vào tình huống khó khăn hơn.
Trong khi đó, đoàn kỹ sư từ Williams Racing đứng bên ngoài, họ trao đổi với nhau bằng những tiếng Anh nhanh nhẹn, bàn về những kế hoạch và ý tưởng mới.
Nghĩa có thể cảm nhận được sự hăng say trong công việc của họ, điều mà anh đã từng có trong quá khứ.
Anh cảm thấy như một con ngựa hoang bị giam cầm, khao khát được tự do bay nhảy trong những bầu trời mới.
"Anh có thể cho tôi biết về tình trạng pháp lý hiện tại của mảnh đất này không?"
Trang hỏi, giọng cô nghiêm túc.
"Tôi muốn nắm rõ mọi thứ trước khi đi đến quyết định."
Nghĩa thở dài, anh bắt đầu trình bày về những rắc rối mà anh đang gặp phải.
"Tôi đã ký hợp đồng thuê với bà Năm Hồng, nhưng giờ bà ấy muốn lấy lại mặt bằng cho Hữu Phước, chủ tiệm Auto-Care đối diện.
Bà ấy đã đòi tôi rời đi trong tháng này."
Trang khẽ nhướng mày, ánh mắt cô trở nên sắc lạnh.
"Chúng ta sẽ xem xét kỹ lưỡng vấn đề này.
Đội ngũ pháp lý của tôi sẽ liên hệ với bà Năm Hồng để tìm hiểu rõ hơn về hợp đồng thuê này.
Nếu cần, chúng tôi sẽ hỗ trợ anh trong việc đàm phán."
Nghĩa cảm thấy một tia hy vọng le lói.
Có thể, với sự hỗ trợ của Trang và đội ngũ pháp lý, anh có thể giữ lại mảnh đất này, và hơn thế nữa, có thể thực hiện những giấc mơ mà anh từng bỏ lỡ.
Mồ hôi trên trán anh đã khô, nhưng trái tim vẫn đập nhanh, như thể nó đang thúc giục anh nắm bắt cơ hội này.
"Cảm ơn cô, Trang," anh nói chân thành.
"Tôi sẽ suy nghĩ về đề nghị của cô."
Trang gật đầu, nụ cười vẫn nở trên môi.
"Tôi tin rằng anh sẽ có quyết định đúng đắn.
Hãy để những người tài năng như anh không phải ẩn mình trong bóng tối nữa."
Nghĩa nhìn vào mắt Trang, nhận ra một điều: anh không chỉ đang đứng trước một cơ hội, mà còn là một ngã rẽ định mệnh của cuộc đời mình.
Có thể, đây chính là khởi đầu cho một chương mới đầy hứa hẹn.