Chương 4: Những Âm Mưu Từ Bóng Tối
Mặt trời đã bắt đầu lặn dần, ánh sáng vàng vọt len lỏi qua những rãnh mái tôn, tô điểm cho không gian hẻm 78 thêm phần ảm đạm.
Tiếng động cơ xe máy từ ngoài đường vọng vào, hòa lẫn với những tiếng rao hàng của người bán trái cây, nhưng lúc này, Nguyễn Đức Nghĩa chỉ cảm nhận được nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Ông ngồi trên chiếc ghế gỗ ọp ẹp, ánh mắt dõi theo những vết dầu mỡ bám chặt trên nền xi măng, nơi mà ông đã dành bao năm tháng để sửa chữa, bảo trì xe cộ cho hàng xóm.
Hôm nay, không khí trong tiệm có phần khác lạ.
Hơi lạnh từ chiếc điều hòa treo tường kêu vo vo, nhưng Nghĩa không cảm thấy thoải mái.
Ông cảm thấy như có điều gì đó không hay sắp xảy ra.
Thật vậy, tiếng gõ cửa của bà Năm Hồng, chủ nhà cho thuê, đã lôi ông ra khỏi dòng suy nghĩ miên man.
Bà Năm đang cầm trong tay một tờ giấy, nét mặt có phần căng thẳng, khác hẳn với vẻ mặt vui vẻ thường ngày.
"Ông Nghĩa, tôi có chuyện quan trọng cần nói với ông," bà Hồng lên tiếng, giọng nói nửa e ngại, nửa quyết liệt.
Bà bước vào, đặt tờ đơn đòi nhà lên bàn làm việc của ông.
"Tôi không muốn gây khó dễ cho ông, nhưng..."
"Nhưng cái gì, bà Hồng?"
Nghĩa ngắt lời, giọng ông trầm xuống.
Cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng, như có một thứ gì đó đang đè nén, nhức nhối.
Ông đứng dậy, mồ hôi đã bắt đầu thấm ướt bên thái dương.
"Huỳnh Hữu Phước, ông chủ tiệm Auto-Care, đã liên hệ với tôi.
Ông ấy muốn thuê lại mặt bằng của ông để mở rộng kinh doanh," bà Hồng nói, giọng có chút lúng túng nhưng vẫn giữ được sự nghiêm túc.
"Tôi không bán!"
Nghĩa cương quyết, nắm chặt tay lại.
Những ngón tay siết chặt đến mức máu dồn lên, tạo thành những vết đỏ trên lòng bàn tay.
Ông không thể để cho cuộc sống của mình bị đè bẹp bởi những kẻ như Phước.
Nghĩa cảm nhận được sự lạnh lẽo từ trong lòng, như thể bóng tối đang dần bao trùm.
Bà Hồng gật đầu, vẻ mặt không hề thuyết phục.
"Tôi hiểu, nhưng Phước đã có kế hoạch.
Ông ấy không chỉ muốn thuê mặt bằng, mà còn có ý định..."
bà Hồng ngập ngừng, mắt nhìn quanh như sợ có ai đó nghe thấy.
"Ông ấy có thể sẽ làm khó ông."
"Khó dễ gì, tôi không sợ!"
Nghĩa thốt lên, cảm giác tự tin dâng trào.
Dù ông có thể không là người giỏi trong việc kinh doanh, nhưng ông có đam mê và kỹ năng.
Đó là điều mà Phước không thể lấy đi.
Trên con đường bên ngoài, một chiếc xe ô tô màu đen sang trọng dừng lại, lấp ló trong bóng tối.
Một nhóm người bước xuống, trong đó có một người đàn ông to lớn, khuôn mặt lạnh lùng, mặc bộ vest đen.
Họ tiến thẳng vào hẻm, hướng về phía tiệm sửa xe của Nghĩa.
Cảm giác bất an lại dâng lên trong lòng ông.
Khi họ bước vào, Nghĩa nhận ra họ chính là những người mà ông không muốn gặp.
"Ông Nghĩa, chào ông!"
Người đàn ông to lớn lên tiếng, giọng nói trầm vang, như thể muốn khiến ông phải khiếp sợ.
"Tôi là Thanh tra xây dựng và môi trường.
Chúng tôi có thông tin cho rằng ông đang xả dầu thải trái phép ra môi trường."
Câu nói ấy như một cú đấm vào mặt Nghĩa.
Ông nuốt khan, cảm giác mồ hôi lạnh từ lưng chảy xuống.
"Cái gì?"
Nghĩa hỏi lại, âm thanh của ông như nghẹn lại.
"Chúng tôi cần kiểm tra tiệm sửa xe của ông ngay lập tức," người thanh tra nói, đôi mắt họ quét khắp nơi như thể đang tìm kiếm bằng chứng.
"Nếu ông không hợp tác, chúng tôi sẽ lập biên bản niêm phong tiệm của ông."
Nghĩa cảm thấy như đất dưới chân mình đang sụp đổ.
Ông nhìn xung quanh, căn phòng đang trở nên chật chội hơn bao giờ hết.
Những bức tường cũ kỹ như đang dồn ép ông vào góc, không lối thoát.
"Các ông đang nói gì vậy?
Tôi không làm gì sai cả!"
Ông quát lên, giọng nói đã trở nên gấp gáp và hoảng loạn.
"Chúng tôi có bằng chứng rõ ràng từ Phước," người thanh tra đe dọa.
"Ông ấy đã làm một báo cáo cho thấy tiệm sửa xe của ông không tuân thủ quy định về bảo vệ môi trường."
Nghĩa không thể tin vào những gì mình vừa nghe.
Phước đã cấu kết với thanh tra để hãm hại ông.
Một cơn giận dâng trào, nhưng ông không thể hành động.
Nghĩa biết rằng không thể dùng sức mạnh đối phó với những kẻ này.
Ông chỉ có thể chống lại bằng lý lẽ và sự thật.
"Tôi yêu cầu các ông phải có giấy tờ hợp pháp!"
Nghĩa lên tiếng, cố gắng giữ bình tĩnh.
"Nếu các ông không có, tôi sẽ không cho phép bất kỳ ai vào đây!"
Người thanh tra nhìn Nghĩa, ánh mắt có chút khinh miệt.
"Ông không có quyền quyết định ở đây, ông Nghĩa.
Chúng tôi là những người có thẩm quyền.
Và nếu ông vẫn tiếp tục chống đối, chúng tôi sẽ không ngần ngại thực hiện các biện pháp mạnh hơn."
Nghĩa cảm thấy như mình đang ở trong một trò chơi mạo hiểm, nơi mà tất cả các quân bài đều đã được đặt lên bàn.
Không thể để cho Phước và những kẻ xấu xa này thắng lợi.
Ông cần phải hành động, nhưng cần phải suy nghĩ thật kỹ.
"Được rồi," Nghĩa nói, giọng ông đã bình tĩnh lại phần nào.
"Tôi sẽ hợp tác, nhưng tôi yêu cầu được gặp luật sư của mình trước.
Tôi không thể làm gì nếu không có sự bảo vệ pháp lý."
Người thanh tra nhún vai, rồi ra hiệu cho đồng nghiệp.
"Được, chúng tôi sẽ cho ông một khoảng thời gian ngắn để liên lạc.
Nhưng hãy nhớ, chúng tôi không chờ đợi lâu đâu."
Họ rời khỏi tiệm, bỏ lại Nghĩa một mình trong sự hoang mang.
Ông ngồi xuống ghế, lòng trĩu nặng như bị đè bẹp.
Màu sắc của cuộc sống dường như đã biến mất, chỉ còn lại những sắc thái của sự lo âu và bất an.
Nghĩa biết rằng ông cần phải tìm một phương án rõ ràng để đối phó với tình huống này.
Câu hỏi lớn nhất lúc này là: ai sẽ đứng về phía ông trong trận chiến này?
Ông cần một người có chuyên môn, một luật sư có kinh nghiệm, và trên hết, một người tin tưởng vào sự thật.
Ông mở điện thoại, tìm kiếm số điện thoại của một người bạn cũ – một luật sư có tiếng trong giới.
Nghĩa thực sự hy vọng rằng may mắn vẫn đứng về phía ông trong thời khắc khó khăn này.