Chương 6: Bằng Chứng Mặc Khải
Nguyễn Đức Nghĩa ngồi lặng lẽ giữa tiệm sửa xe nhỏ bé của mình, ánh sáng nhạt từ chiếc bóng đèn neon trên cao chiếu xuống khiến mọi thứ như trở nên mờ ảo hơn.
Tiếng động cơ gầm rú êm ái từ các phương tiện qua lại trên đường Trường Chinh vang vọng, nhưng trong lòng anh, mọi thứ như ngưng đọng.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, anh cảm nhận được áp lực dồn nén khi nghĩ về kế hoạch sắp tới – một cuộc đối đầu mà anh không thể thất bại.
Nghe tiếng cửa tiệm gõ nhẹ, Nghĩa ngẩng lên.
Đỗ Thùy Trang bước vào, mang theo sự quyết đoán và nét mặt nghiêm nghị.
Cô là Giám đốc Chiến lược của Đội đua F1 Quốc gia Việt Nam, và hôm nay, cô đến không chỉ để động viên Nghĩa mà còn để bàn về các bước tiếp theo trong cuộc chiến pháp lý với Huỳnh Hữu Phước.
"Nghĩa, chúng ta cần phải nhanh chóng thu thập bằng chứng để chứng minh Phước đã gài bẫy anh," Trang nói, từng từ trong câu nói của cô đều chứa đựng sự quyết tâm.
Cô đã chuẩn bị sẵn sàng và đây không phải là lần đầu tiên cô phải đối mặt với những thách thức khó khăn như thế này.
Nghĩa gật đầu, trong lòng đầy trăn trở.
"Tôi đã lắp đặt hệ thống camera giám sát hồng ngoại trước cửa tiệm.
Tất cả những gì diễn ra xung quanh đều được ghi lại," anh thông báo, lòng dạ bồn chồn.
Mắt Nghĩa dán chặt lên màn hình máy tính, nơi hiện lên những hình ảnh đen trắng của hoạt động trước cửa tiệm.
Trang ngồi xuống cạnh anh, ánh mắt chăm chú theo dõi từng khung hình.
"Chúng ta cần tìm ra thời điểm chính xác mà Phước thực hiện hành vi đó.
Có rất nhiều người qua lại trong khu vực này, nhưng nếu anh có thể xác định được thời gian cụ thể, chúng ta sẽ dễ dàng hơn trong việc thu thập chứng cứ," Trang nói, và đôi tay cô gõ lên bàn phím với nhịp điệu tập trung.
Hình ảnh trên màn hình hiện lên rõ ràng, những chiếc xe máy chạy qua, những người hàng xóm đang đi chợ gần đó.
Nghĩa cảm thấy nhịp tim mình đập rộn ràng, anh nhớ lại cái ngày mà Phước đã cho người đổ dầu thải trước cửa tiệm mình.
"Đúng rồi!
Tôi nhớ đã thấy một chiếc xe bán tải màu đen đỗ lại.
Chúng ta cần tìm ra chiếc xe đó," Nghĩa thì thầm, sự hồi hộp lan tỏa trong từng lời nói.
"Chúng ta phải kiểm tra lại dữ liệu camera, xác định thời gian và ngày giờ cụ thể.
Nếu có thể tìm ra biển số xe, mọi thứ sẽ trở nên dễ dàng hơn," Trang nói, ánh mắt sắc bén như một mũi dao.
Sau khi rà soát lại, Nghĩa đã tìm ra hình ảnh chiếc xe bán tải đen, cùng với đó là một người đàn ông mặc áo khoác đen, đeo kính râm, cúi thấp người khi đổ dầu thải.
Mồ hôi toát ra trên trán khi Nghĩa phát hiện ra điều này.
"Đúng là hắn!
Chính là Phước!"
Trang đứng dậy, hai tay chống hông, mặt mày rạng rỡ.
"Chúng ta đã có bằng chứng!
Bây giờ, việc cần làm là thu thập tài liệu pháp lý từ Viện Khoa học Môi trường để chứng minh rằng dầu thải đó không phải do anh gây ra.
Chúng ta sẽ yêu cầu họ phân tích mẫu đất nơi Phước đã đổ dầu," cô nói, trong giọng nói có sự lạc quan và quyết tâm.
Nghĩa hít một hơi thật sâu, cảm nhận được sự hỗ trợ từ Trang.
"Tôi sẽ liên hệ với viện ngay bây giờ.
Họ sẽ cần lấy mẫu đất mà chúng ta đã phát hiện.
Bằng chứng số từ camera sẽ là vũ khí mạnh nhất của chúng ta," Nghĩa nói với sự kiên định mới mẻ, không còn là người thợ sửa xe yếu đuối, mà là một người đàn ông đang chiến đấu vì danh dự của mình.
Ngay lập tức, Nghĩa gọi điện cho Viện Khoa học Môi trường.
Giọng nói của nhân viên đầu dây bên kia vang lên, Nghĩa cảm thấy hồi hộp khi thông báo về việc cần thiết phải kiểm tra mẫu đất.
"Vâng, tôi sẽ chuẩn bị mẫu đất cho tiến sĩ Thái.
Chúng tôi cần có kết quả sớm nhất có thể!"
Nghĩa nhấn mạnh, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh.
Thùy Trang gật đầu, ánh mắt lấp lánh sự tin tưởng.
"Chúng ta sẽ không để Phước thoát tội.
Nếu cần, tôi sẽ đích thân gặp luật sư và chuẩn bị hồ sơ để khởi kiện hắn."
Cảm giác hồi hộp như một dòng điện chạy qua người Nghĩa.
Cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là về tiệm sửa xe, mà còn là về danh dự, về ước mơ đã từng bị chà đạp.
Chỉ cần có bằng chứng xác thực, hắn sẽ không thể chối cãi.
Nghĩa lướt nhanh qua các tài liệu, tìm kiếm những gì cần thiết.
"Làm ơn, đừng cho tôi biết rằng anh không thể làm được.
Tôi đã tin tưởng anh, và tôi không muốn thất vọng," Trang nói, nụ cười của cô khiến Nghĩa cảm thấy thêm phần quyết tâm.
Cuộc điện thoại kết thúc, và Nghĩa quay sang nhìn Trang, cảm nhận được sự gần gũi giữa hai người.
Họ đều có chung một mục tiêu, một lý tưởng và một khát vọng.
"Cảm ơn vì đã ở bên tôi, Trang.
Tôi sẽ không để cô thất vọng đâu," anh nói, ánh mắt sáng lên với ý chí mãnh liệt.
Những giờ tiếp theo, cả hai người lao vào công việc như những chiến binh đang chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng.
Nghĩa tìm kiếm các tài liệu liên quan đến vụ việc, trong khi Trang chuẩn bị các hồ sơ pháp lý cần thiết.
Tiếng gõ phím nhanh và tiếng nói lạo xạo của giấy tờ vang lên trong không gian tĩnh lặng của tiệm sửa xe.
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, Nghĩa và Trang đã có trong tay những bằng chứng mạnh mẽ.
Tâm trạng của Nghĩa đã không còn nặng nề như trước nữa.
Anh cảm thấy mình như được tiếp thêm sức mạnh, không chỉ vì những gì đã thu thập được, mà còn vì sự đồng hành của một người bạn, một đồng minh.
"Chúng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc," Nghĩa khẳng định, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước.
"Đến lúc này, tôi đã sẵn sàng cho mọi thứ."