Chương 7: Hành Trình Phục Hồi Danh Dự
Trời Sài Gòn, những cơn mưa mùa hạ bất chợt ập đến, không khí ẩm ướt khiến mồ hôi đổ xuống từng giọt trên trán Nguyễn Đức Nghĩa.
Anh đứng trong tiệm sửa xe, nơi mà bây giờ đã trở thành một khu vực dưới sự giám sát của cảnh sát.
Những chiếc xe máy cũ kỹ còn nằm lăn lóc trên nền xi măng, nhưng tâm trí của Nghĩa lúc này không còn ở đó nữa.
Anh quay sang nhìn xuống chiếc đồng hồ Seiko SKX009 trên tay, kim giờ chỉ đúng 14:37.
Thời gian như ngừng lại khi tiếng gõ cửa vang lên, và ông Phước bước vào, trên khuôn mặt bừng bừng ý chí nhưng lại có chút lo lắng.
“Ông Nghĩa, có chuyện gì vậy?
Tôi nghe nói...”
Phước chưa kịp nói hết câu, một viên cảnh sát đã lên tiếng, ngắt lời.
“Ông Phước, chúng tôi đang tiến hành điều tra về những cáo buộc mà ông đã làm liên quan đến việc hủy hoại tài sản và vu khống.
Ông có thể cho chúng tôi biết lý do tại sao ông lại có những hành động này?”
Phước nuốt khan, ánh mắt anh ta lóe lên vẻ không thoải mái.
“Tôi chỉ đang cố gắng bảo vệ quyền lợi của mình và làm rõ sự thật.
Ông Nghĩa không thể tự mình đứng dậy sau những gì đã xảy ra.”
Nghĩa cảm thấy một nỗi đau lưng chừng khi nghe những lời này.
Cảm giác bị chà đạp bởi chính người hàng xóm mà mình từng xem là kẻ thù.
Anh thở ra một hơi dài, đầu óc như đang xoay vòng.
Tuy nhiên, điều anh không thể tưởng tượng được là, ngay trong khoảnh khắc căng thẳng này, một thông báo quan trọng lại được công bố.
Từ chiếc laptop đặt trên bàn, Đỗ Thùy Trang – Giám đốc Chiến lược của Đội đua F1 Quốc gia Việt Nam – đang bận rộn với những giấy tờ và bản hợp đồng.
Cô đã chuẩn bị từ trước, và giờ đây, trong thời khắc quyết định, cô đứng lên, ánh mắt kiên định và giọng nói mạnh mẽ.
“Chúng tôi, Đội đua F1 Quốc gia Việt Nam, xin thông báo chính thức bổ nhiệm Nguyễn Đức Nghĩa làm Kỹ sư trưởng thiết kế động cơ F1 thế hệ mới.
Quyết định này không chỉ dựa trên tài năng mà còn thể hiện sự tin tưởng vào khả năng của ông ấy.”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Nghĩa.
Cảm giác hồi hộp lẫn bất ngờ khiến nhịp tim của anh đập như trống.
Mồ hôi lạnh lại chảy trên thái dương, nhưng không phải vì sự căng thẳng của vụ việc với cảnh sát.
Nó là một cảm giác lạ lùng, một luồng sinh khí mới đang tràn vào cuộc sống của anh.
“Cảm ơn cô Trang.
Tôi không biết nói gì vào lúc này.
Nhưng tôi sẽ không để những kẻ nhẫn tâm như Phước cản trở bước tiến của mình.”
Phước không thể giữ im lặng, gương mặt anh ta méo mó vì tức giận.
“Đừng có mơ!
Ông không có khả năng đâu.
Đội đua F1 chỉ đang tìm kiếm một cái tên để cứu vãn tình hình thôi.”
Thùy Trang quay sang, ánh mắt như lửa.
“Chúng tôi không tìm kiếm cái tên.
Chúng tôi tìm kiếm tài năng.
Và ông Đức Nghĩa có tài năng đó.
Thực tế, ông ấy đã từng phát triển động cơ F1 tại Đức, điều mà ông không thể làm được.”
“Cô không hiểu gì hết!
Ông ta chỉ là một thợ sửa xe!”
Phước gào lên, nhưng bên ngoài khuôn mặt đầy tức tối, bên trong anh ta lại lo sợ.
“Chúng tôi có bằng chứng rõ ràng chứng minh khả năng của ông Nghĩa.
Ông nên xem lại mình trước khi nói về người khác.”
Thùy Trang đáp lại, không chút nao núng.
Tiếng ồn ào từ bên ngoài hẻm 78 Trường Chinh lại vang lên khi một chiếc xe hơi sang trọng của cảnh sát dừng lại.
Một nhóm cảnh sát bước vào, mang theo tinh thần quyết liệt.
Họ đã nhận được đơn khiếu nại từ phía Nghĩa và Đội đua F1 về hành vi của Phước.
“Mời ông Phước theo chúng tôi.
Chúng tôi sẽ thẩm vấn ông về những cáo buộc hủy hoại tài sản và vu khống đối với ông Nghĩa.”
Một viên cảnh sát cất tiếng lạnh lùng, gương mặt không biểu lộ cảm xúc.
Phước đứng sững lại, đôi mắt mở to như không tin vào tai mình.
“Các người không thể bắt tôi!
Tôi...
tôi là người làm chủ khu này!”
“Ông có thể là người làm chủ, nhưng không có quyền làm tổn hại đến người khác.
Theo điều 178 Bộ luật Hình sự, hành vi hủy hoại tài sản là vi phạm pháp luật.”
Viên cảnh sát trả lời, không chút xao động.
Nhìn thấy sự lo lắng hiện lên trên khuôn mặt Phước, Nghĩa cảm thấy một nỗi vui mừng nhỏ nhoi.
Cuối cùng, sự thật cũng sẽ được phơi bày.
Ánh mắt của anh chạm vào Thùy Trang, đầy biết ơn.
Cô đã đứng bên anh trong những thời khắc khó khăn nhất.
“Cảm ơn cô, Trang.
Tôi sẽ không phụ lòng của mọi người.”
Nghĩa nói, giọng nói tràn đầy quyết tâm.
“Chúng ta hãy cùng nhau làm nên điều kỳ diệu.
Đây chỉ là khởi đầu cho một hành trình mới.”
Thùy Trang mỉm cười, đôi mắt lấp lánh niềm tin.
Khi Phước bị dẫn đi, không khí trong tiệm sửa xe trở nên nhẹ nhõm hơn.
Nghĩa thở phào, cảm nhận sự bình yên đang trở lại.
Tiếng mưa rơi bên ngoài hòa cùng với tiếng còi xe, tiếng sống động của Sài Gòn hòa quyện lại thành một bản hòa ca.
“Chúng ta cần bàn bạc thêm về kế hoạch phát triển động cơ F1 thế hệ mới.
Tôi đã chuẩn bị một số dữ liệu và thông số kỹ thuật.”
Thùy Trang lấy ra một tập hồ sơ dày cộp, ánh mắt phấn khởi.
“Tôi tin rằng chúng ta có thể làm nên điều kỳ diệu.”
Nghĩa gật đầu, trong lòng anh không chỉ có niềm vui mà còn là trách nhiệm lớn lao.
Anh biết rằng, đây là cơ hội không thể bỏ lỡ.
Lịch sử sẽ ghi nhận tên tuổi của anh, không chỉ là một thợ sửa xe, mà là một kỹ sư trưởng trong đội đua F1 Quốc gia.
Anh sẽ không để những kẻ như Phước cản trở bước chân của mình.
Hành trình phục hồi danh dự bắt đầu từ đây.