Chương 4: Cuộc Đua Chống Thời Gian

Nguyễn Đức Trí đứng sững trước cánh cửa phòng lab tại Đà Lạt, không thể tin vào mắt mình.

Ngày mai, công thức thuốc gan của anh sẽ bước vào vòng gọi vốn, nhưng giờ đây, mọi thứ đã bị cướp mất.

Trí bị đuổi khỏi phòng lab, khi kẻ cướp đang chuẩn bị đưa công trình của anh lên sàn chứng khoán với tư cách chiến tích riêng.

Chỉ có một con đường sống sót: tìm lại công thức và lật tẩy kẻ thù trước khi thời gian cạn kiệt.

Hỗ trợ anh là Lâm Gia Hân, một nữ CEO dứt khoát, tài năng và không chấp nhận thỏa hiệp.

Cùng nhau, họ sẽ dựng lại dữ liệu nghiên cứu và dùng tất cả bằng chứng họ có để đối đầu với đế chế dược phẩm nghìn tỷ.

Liệu họ có đủ thời gian để lật kèo trong 24 giờ tới hay sẽ bị chôn vùi trong bẫy của kẻ cướp?

Trí đứng giữa không gian tĩnh lặng của phòng lab, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, ánh mắt vằn tia máu, lòng anh dâng trào cơn giận dữ và tuyệt vọng.

Hân đến bên anh, đôi mắt sắc sảo của cô ánh lên sự quyết tâm.

“Chúng ta cần phải hành động ngay.” Giọng cô trầm và chắc nịch.

Trí gật đầu, đôi tay anh bám chặt vào mép bàn, khớp tay siết chặt đến rớm máu.

“Đầu tiên, chúng ta phải thu thập bằng chứng, bất kỳ thứ gì có thể giúp chúng ta.”

Hân gật đầu, nhanh chóng lôi chiếc laptop ra khỏi túi xách, ngón tay cô lướt nhanh qua bàn phím.

“Tôi có một tài khoản đám mây lưu trữ tất cả các bản ghi âm cuộc họp tại lab.”

Trí cảm thấy như một tia sáng le lói trong bóng tối, đôi mắt anh sáng lên.

“Chúng ta có thể lấy thông tin từ đó!”

“Đúng vậy.

Nhưng chúng ta cần phải nhanh chóng.” Hân nhấn mạnh.

Thời gian không chờ đợi ai, và giờ đây họ chỉ còn chưa đầy 24 giờ.

Hân cầm điện thoại, mở bản đồ và chỉ vào một địa điểm.

“Chúng ta phải đến Viện Vệ sinh Dịch tễ Trung ương.”

“Làm gì ở đó?” Trí hỏi, vẫn còn bối rối.

“Họ có thể có bằng chứng về việc các mẫu thuốc của chúng ta đã bị lấy cắp và sử dụng bất hợp pháp.”

Trí gật đầu, lòng anh dâng trào hy vọng.

“Chúng ta đi thôi.”

Họ nhanh chóng rời khỏi phòng lab, bước ra dưới ánh nắng chói chang của Đà Lạt, không khí trong lành nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng.

Trên đường đi, Hân không ngừng kiểm tra lại tài liệu trên điện thoại, mắt cô không rời khỏi màn hình.

“Chúng ta cần phải chuẩn bị hợp đồng dịch vụ tư vấn pháp lý.”

“Hợp đồng?” Trí hỏi lại, vẫn chưa hiểu hết ý của Hân.

“Đúng vậy.

Tôi không thể giúp bạn mà không có một thỏa thuận rõ ràng.” Hân kiên quyết.

“Nhưng chúng ta đang trong tình thế khẩn cấp!” Trí phản đối, lòng anh đang sôi sục.

“Chỉ có bằng chứng pháp lý mới giúp chúng ta thắng trong cuộc chiến này.” Hân nhấn mạnh.

Trí thở dài, nhưng rồi anh cũng hiểu ra tầm quan trọng của việc này.

“Được rồi, tôi đồng ý.”

Họ tiếp tục lái xe, lòng nặng trĩu bởi áp lực thời gian.

Trí không thể ngừng nghĩ về công thức thuốc, về bao nhiêu tâm huyết anh đã đầu tư.

Hân lái xe chầm chậm vào khuôn viên Viện Vệ sinh Dịch tễ Trung ương, nơi đây được bảo vệ nghiêm ngặt.

Họ bước xuống xe, Hân chỉnh lại váy công sở, nét mặt cô kiên định.

“Hãy nhớ, chúng ta cần phải thu thập mọi bằng chứng có thể.”

“Tôi hiểu.” Trí đáp, lòng anh tràn đầy quyết tâm.

Họ đi vào trong, cảnh vật xung quanh như ngưng đọng, thời gian trôi chậm lại.

Hân dẫn Trí đến phòng tiếp tân, nơi một nhân viên đang ngồi đọc tài liệu.

“Xin chào, chúng tôi cần gặp người phụ trách về các mẫu thuốc.” Hân nói, giọng điệu tự tin.

Nhân viên nhìn họ, ánh mắt nghi ngờ.

“Các bạn có hẹn không?”

“Chúng tôi không có hẹn, nhưng đây là vấn đề khẩn cấp.” Hân không nhượng bộ.

“Tôi cần phải kiểm tra với cấp trên.” Nhân viên nói, không dễ dàng gì.

Hân nhấn mạnh: “Chúng tôi có thể cung cấp bằng chứng cho thấy công thức thuốc của chúng tôi đã bị đánh cắp.”

Ánh mắt nhân viên lộ vẻ quan tâm, nhưng vẫn giữ nguyên thái độ nghi ngờ.

“Bằng chứng?”

“Đúng vậy!

Chúng tôi có ghi âm cuộc họp, bản sao kê ngân hàng với số tiền 10 tỷ VNĐ, và mã hash blockchain chứng minh dòng tiền bất hợp pháp.” Hân kể, giọng cô không hề run.

Nhân viên nhìn nhau, rồi gật đầu.

“Được, hãy chờ một chút.”

Họ đứng chờ trong sự hồi hộp, thời gian như kéo dài vô tận.

Cuối cùng, một người phụ nữ trung niên bước ra, nét mặt bà thể hiện sự nghiêm túc.

“Tôi là Trần Thị Ngọc, giám đốc của viện.” Bà tự giới thiệu.

Hân và Trí đồng loạt cúi đầu chào.

“Tôi nghe nói các bạn có vấn đề khẩn cấp liên quan đến công thức thuốc?”

“Đúng vậy, chúng tôi cần sự giúp đỡ của viện.” Hân nói, tóm tắt nhanh chóng tình hình.

“Nếu có bằng chứng, chúng tôi có thể hỗ trợ.” Ngọc gật đầu.

Nhưng Hân không ngừng ở đó.

“Chúng tôi cũng cần một bản sao các mẫu đã được phân tích tại viện.”

“Để làm gì?” Ngọc hỏi.

“Để chứng minh rằng công thức của chúng tôi đã bị sao chép và sử dụng bất hợp pháp.” Hân nói, ánh mắt cô kiên định.

Ngọc suy nghĩ một lát, rồi gật đầu.

“Được, tôi sẽ yêu cầu bộ phận phân tích cung cấp thông tin cần thiết.”

“Cảm ơn bà rất nhiều.” Trí thở phào nhẹ nhõm, lòng anh dâng lên hy vọng.

Họ đứng chờ, từng giây từng phút trôi qua như một thử thách.

Cuối cùng, một nhân viên khác xuất hiện, tay cầm một tập tài liệu dày cộp.

“Đây là các mẫu và kết quả phân tích.” Nhân viên nói, đưa cho Hân.

Hân nhận lấy, mắt cô sáng lên khi thấy các tài liệu.

“Chúng tôi cần sao chép các tài liệu này.”

“Không sao, chúng tôi sẽ giúp các bạn.” Nhân viên mỉm cười.

Trí nhìn Hân, ánh mắt họ trao nhau đầy ắp niềm tin.

Họ đã có được một phần bằng chứng cần thiết, nhưng cái bẫy của kẻ cướp vẫn đang chờ đợi họ.

Thời gian chỉ còn lại rất ít, và cuộc đua chống lại kẻ thù đã chính thức bắt đầu.

“Chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay.” Hân nói, sự gấp gáp hiện rõ trên gương mặt cô.

Họ nhanh chóng rời khỏi Viện, lòng tràn đầy quyết tâm.

“Tại sao lại có những kẻ như vậy?” Trí lẩm bẩm, sự tức giận lại dâng trào.

“Chúng ta sẽ không để họ thắng.” Hân nói, ánh mắt cô sắc như dao.

Họ lên xe, lòng tràn đầy quyết tâm và quyết tâm lật kèo.

Thời gian cạn kiệt, nhưng họ vẫn còn một cơ hội.

Và cuộc chiến chỉ mới bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...