Chương 3: Những Mảnh Ghép Bất Ngờ
Nguyễn Đức Trí đứng sững trước cánh cửa phòng lab tại Đà Lạt, không thể tin vào mắt mình.
Từng giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán anh, ánh mắt vằn tia máu vì lo âu, trái tim anh đập thình thịch như trống trận.
Ngày mai, công thức thuốc gan của anh sẽ bước vào vòng gọi vốn, nhưng giờ đây, mọi thứ đã bị cướp mất.
Trong đầu anh, hình ảnh kẻ cướp đang lén lút lục lọi các tài liệu, gương mặt nham hiểm của hắn cười nhếch mép khi chuẩn bị đưa công trình của anh lên sàn chứng khoán với tư cách chiến tích riêng.
Chỉ có một con đường sống sót: tìm lại công thức và lật tẩy kẻ thù trước khi thời gian cạn kiệt.
Hỗ trợ anh là Lâm Gia Hân, một nữ CEO dứt khoát, tài năng và không chấp nhận thỏa hiệp.
Cùng nhau, họ sẽ dựng lại dữ liệu nghiên cứu và dùng tất cả bằng chứng họ có để đối đầu với đế chế dược phẩm nghìn tỷ.
Liệu họ có đủ thời gian để lật kèo trong 24 giờ tới hay sẽ bị chôn vùi trong bẫy của kẻ cướp?
9 giờ sáng, Trí và Hân đã có mặt tại một quán cà phê nhỏ trên đường Trần Hưng Đạo, Đà Lạt.
Không khí se lạnh của thành phố sương mù khiến cả hai cảm thấy căng thẳng, những hơi thở đều đặn như đang đuổi theo từng giây phút.
Hân mở laptop, ánh sáng màn hình phản chiếu trên khuôn mặt thanh tú của cô, tạo ra những đường nét sắc sảo, đôi mắt cô toát lên vẻ quyết tâm.
“Chúng ta cần phải nhanh chóng thu thập mọi thông tin có thể về Dược phẩm Đông Á,” Hân nói, giọng điệu dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào.
Trí gật đầu, tim anh đập thình thịch, từng nhịp đập như nhắc nhở anh về sự khẩn cấp của tình huống này.
“Tôi đã có một số thông tin về họ, nhưng không đủ để vạch trần toàn bộ sự thật.”
Hân nhấn phím, mở một tài liệu chứa các thông tin về Dược phẩm Đông Á, cho thấy những mối quan hệ chằng chịt và bí mật đáng ngờ.
“Họ có một đội ngũ pháp lý hùng hậu, chắc chắn sẽ không dễ dàng để chúng ta lấy lại công thức,” cô nói, ánh mắt nghiêm túc như một chiến binh chuẩn bị cho trận chiến.
“Chúng ta cần một kế hoạch.”
Trí lại nhìn vào màn hình, một tấm ảnh mờ ảo của CEO Dược phẩm Đông Á làm anh rùng mình, cảm thấy nỗi sợ hãi len lỏi trong lòng.
“Đây là Trần Quốc Huy, người đứng đầu Dược phẩm Đông Á.
Hắn là một tay chơi lớn trong ngành, và có quan hệ mật thiết với nhiều ngân hàng,” Trí nói, giọng đầy lo lắng, từng từ như gắn liền với sự căng thẳng đang bao trùm.
“Chúng ta phải tìm cách tiếp cận hắn,” Hân đáp, đôi mày nhíu lại, “nhưng trước tiên, chúng ta cần bằng chứng.”
“Những gì tôi có là ghi âm từ phòng lab tại Đà Lạt, nhưng cần phải xác minh tính hợp pháp của nó,” Trí tiếp tục, giọng anh tràn đầy quyết tâm.
“Hãy tải nó lên đám mây và chúng ta sẽ phân tích sau,” Hân nói, giọng điệu vẫn điềm tĩnh như nước, nhưng bên trong ẩn chứa sức mạnh không thể phủ nhận.
Trí nhanh chóng thực hiện, tay anh run rẩy khi nhấn nút tải lên, như thể quyết định này sẽ thay đổi mọi thứ.
“Chúng ta cũng cần bản sao kê tài khoản ngân hàng,” Hân nhắc nhở, ánh mắt cô sắc bén như lưỡi dao.
“Tôi đã chuẩn bị sẵn, số tiền 10 tỷ VNĐ có thể chứng minh Dược phẩm Đông Á đã tham gia vào việc rửa tiền,” Trí trả lời, giọng đầy kiên định, tự tin rằng điều này sẽ giúp họ có lợi thế.
“Rất tốt, hãy lấy bản sao kê đó ra,” Hân thúc giục, ánh mắt cô sáng lên như ánh đèn pha giữa đêm tối.
Trí lục tìm trong túi xách, lấy ra một tập tài liệu, trong đó có bản sao kê ngân hàng với dấu giáp lai đỏ như một minh chứng cho sự thật không thể chối cãi.
“Tất cả ở đây,” anh nói, đưa tập tài liệu cho Hân, tay run run vì hồi hộp.
Hân lật từng trang, ánh mắt cô ngời sáng khi nhìn thấy con số lớn, không giấu nổi sự phấn khích.
“Chúng ta phải tìm cách sử dụng những bằng chứng này để đối phó với họ,” Hân nói, giọng chắc nịch, như một chỉ huy quân đội ra lệnh cho binh lính.
Trí cảm thấy một chút hy vọng len lỏi trong lòng mình, như ánh sáng le lói trong đêm tối.
“Còn về hợp đồng chuyển nhượng cổ phần thì sao?” Hân hỏi tiếp, đôi mắt cô không rời khỏi những tài liệu đang lật.
“Tôi đã gửi email cho luật sư của mình, chờ phản hồi,” Trí trả lời, giọng đầy kiên định, không cho phép sự lo lắng len lỏi vào tâm trí.
“Chúng ta không thể để cho chúng chơi trò mèo vờn chuột,” Hân nói, gương mặt cô tỏ ra quyết tâm, như lửa đang cháy bùng bùng trong lòng.
Trí nhìn Hân, cảm thấy sự quyết tâm và sức mạnh từ người phụ nữ này, như một nguồn động lực mạnh mẽ.
“Tôi tin tưởng cô, Gia Hân,” Trí nói, ngập tràn sự tôn trọng, từng chữ anh nói như một lời hứa sẽ không bao giờ từ bỏ.
“Chúng ta phải nghiên cứu kỹ càng mọi thông tin, bất kỳ chi tiết nhỏ nào cũng có thể giúp ích,” Hân nói, đôi mắt sáng rực lên, như thể cô đã tìm thấy ánh sáng dẫn đường.
Hai người tiếp tục lên kế hoạch, mỗi giây phút trôi qua lại khiến Trí cảm thấy thời gian như đang đuổi theo họ, từng giây phút như một mũi tên bắn vào tâm trí.
“Chúng ta cần biết ai là người đứng sau việc này,” Hân chốt lại, “phải tìm ra mọi mảnh ghép.”
Trí cảm thấy nỗi lo lắng dâng cao, nhưng cũng tràn đầy động lực, như một trận bão đang cuộn trào trong lòng.
“Hãy để tôi phụ trách việc này,” anh nói, quyết tâm tỏa sáng, như một ánh sao lấp lánh giữa bầu trời đen tối.
Hân gật đầu, tin tưởng vào khả năng của Trí, như một người dẫn đường dẫn lối cho kẻ lạc đường.
“Tôi sẽ tập trung vào phần pháp lý, đảm bảo mọi thứ được thực hiện đúng cách,” Hân khẳng định, ánh mắt cô kiên định như một chiến binh.
Hai người cùng nhau chia sẻ trách nhiệm, quyết tâm không để cho kẻ cướp chiếm ưu thế, như những người lính trong trận chiến không khoan nhượng.
Thời gian trôi đi, họ đã có một kế hoạch cụ thể, nhưng Trí biết rằng cuộc chiến này không dễ dàng.
“Chúng ta phải hành động nhanh chóng,” Hân nói, “thời gian không chờ đợi ai.”
Trí nhìn đồng hồ, nhận ra đã gần 10 giờ sáng, từng giây phút đều quý giá trong cuộc chiến này.
“Chúng ta chỉ còn 24 giờ,” anh nói, giọng căng thẳng, như thể thời gian đang siết chặt quanh cổ họ.
“Không còn thời gian để lãng phí,” Hân đáp, “hãy bắt đầu ngay bây giờ.”
Và như vậy, họ bắt đầu hành trình tìm kiếm sự thật, quyết tâm lấy lại công thức thuốc gan và lật tẩy kẻ thù.
Chỉ còn một ngày, và mọi thứ đều phụ thuộc vào họ.