Chương 1: Công Thức Bị Cướp Giữa Đà Lạt Mờ Sương
Nguyễn Đức Trí đứng sững trước cánh cửa phòng lab tại Đà Lạt, không thể tin vào mắt mình.
Ngày mai, công thức thuốc gan của anh sẽ bước vào vòng gọi vốn, nhưng giờ đây, mọi thứ đã bị cướp mất.
Ánh mắt anh mở to, lòng thắt lại như có ai đó siết chặt lấy trái tim, dồn nén những cảm xúc tồi tệ nhất.
Những kỷ niệm về những tháng ngày miệt mài nghiên cứu, đổ mồ hôi và nước mắt để phát triển công thức này, giờ đây như một cơn ác mộng hiện hữu.
Trí vội vàng xô cửa bước vào, nhưng không gian bên trong chỉ còn lại sự im lặng chết chóc và những dụng cụ nghiên cứu bị vứt bừa bãi.
Mồ hôi lạnh chảy dài trên lưng anh, khớp tay siết chặt đến rớm máu, khi anh nhận ra rằng mình đã bị đuổi khỏi phòng lab.
Chỉ có một con đường sống sót: tìm lại công thức và lật tẩy kẻ thù trước khi thời gian cạn kiệt.
Trí quay đầu, tâm trí rối bời, hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh.
Ngay lúc đó, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện từ đầu hành lang, là Lâm Gia Hân.
Cô bước tới với vẻ mặt quyết đoán, mái tóc dài buông xõa, ánh mắt sáng rực như một ngọn lửa.
“Trí!”
Giọng nói của Hân vang lên, mang theo sự lo lắng nhưng cũng đầy sức mạnh.
“Anh ổn không?”
“Hân, công thức thuốc gan của tôi… nó đã bị cướp!”
Nghe vậy, Hân nhíu mày, ánh mắt chuyển từ lo lắng sang quyết tâm.
“Chúng ta cần phải hợp tác.”
“Tôi không biết phải làm gì.”
“Họ đã bỏ đi cùng dữ liệu.”
Hân lắc đầu, bước lại gần hơn, ánh mắt sắc như dao.
“Chúng ta có thể lấy lại dữ liệu, nhưng trước tiên, anh cần phải ký hợp đồng dịch vụ tư vấn pháp lý với tôi.”
Trí ngạc nhiên, không hiểu tại sao lại cần hợp đồng ngay lúc này.
“Hân, tình hình rất khẩn cấp…”
“Đúng, nhưng nếu không có hợp đồng rõ ràng, mọi thứ sẽ trở nên phức tạp.”
“Cô muốn gì?”
“Phân chia cổ phần sòng phẳng trước khi chúng ta hợp tác.”
Ánh mắt Hân chói sáng, thể hiện sự kiên quyết mà Trí không thể chối từ.
Trí gật đầu, không còn sự lựa chọn nào khác.
“Được rồi, tôi sẽ ký.”
“Tốt, chúng ta sẽ thu thập bằng chứng và đối phó với kẻ cướp.”
Cùng nhau, họ quay lại phòng lab, nơi mà mọi thứ đã bị xáo trộn.
Nỗi lo âu tràn ngập trong lòng Trí, nhưng sự hiện diện của Hân mang lại cho anh một chút hy vọng.
Họ cần phải làm việc nhanh chóng, bởi thời gian không chờ đợi ai.
Cơn khủng hoảng kéo dài 24 giờ bắt đầu từ 9 giờ sáng hôm nay, khi mà công thức thuốc gan bị cướp.
“Chúng ta cần phải lấy lại bản sao ghi âm phòng lab, nó được lưu trữ trên đám mây.”
Trí gật đầu, nhớ lại những gì đã xảy ra trước khi kẻ cướp xuất hiện.
“Tôi sẽ lấy mã truy cập, nhưng cần phải nhanh chóng.”
Hân nhấn mạnh, ánh mắt cô như một ngọn lửa, không cho phép sự chần chừ.
Trí chạy đến máy tính, đôi tay anh lướt nhanh trên bàn phím, nhập mật khẩu.
Tim anh đập loạn xạ, từng giây từng phút đều như kéo dài vô tận.
Màn hình hiện lên, Trí nhanh chóng truy cập vào thư mục ghi âm.
“Đây rồi!” Trí thở phào nhẹ nhõm khi thấy file ghi âm.
“Chúng ta cần phải tải xuống ngay.”
Hân đứng bên cạnh, cảnh giác quan sát xung quanh.
“Có ai đó đến!”
Trí vội vàng nhấn nút tải xuống, nhưng tim anh không ngừng lo lắng.
Họ không thể để bị phát hiện lúc này.
“Mã hash blockchain cũng cần phải được kiểm tra.”
Hân tiếp tục, không để thời gian trôi qua vô ích.
“Tôi sẽ kiểm tra tài khoản ngân hàng, có thể chúng ta sẽ tìm thấy dấu vết của dòng tiền bất hợp pháp.”
Trí mở ứng dụng ngân hàng, tim anh đập mạnh khi thấy số dư tài khoản: 10 tỷ VNĐ.
“Đây… đây là số tiền mà kẻ cướp đã rút ra.”
Hân nhìn vào màn hình, ánh mắt cô lấp lánh như vừa tìm thấy ánh sáng trong bóng tối.
“Chúng ta cần phải có bản sao kê tài khoản này.”
“Tôi sẽ in ra ngay.”
Trí vội vàng tìm kiếm máy in, trong lòng cảm thấy áp lực đang dâng lên từng giây.
“Nếu chúng ta có hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, thì mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng.”
Ý tưởng chợt lóe lên trong đầu Hân, như một tia sáng trong đêm tối.
“Cô có sẵn hợp đồng đó không?”
“Có, nhưng cần phải ký số.”
Hai người bắt đầu làm việc không ngừng nghỉ, ý chí quyết tâm như một ngọn lửa không bao giờ tắt.
“Chúng ta không còn thời gian,” Hân nói, giọng điệu dứt khoát nhưng không kém phần lo lắng.
“Nếu như không kịp thời gian, mọi công sức của chúng ta sẽ đổ xuống sông xuống biển.”
“Tôi biết,” Trí đáp, ánh mắt anh cũng đầy quyết tâm.
“Chúng ta sẽ không để kẻ cướp này thoát khỏi tầm tay.”
Liệu họ có đủ thời gian để lật kèo trong 24 giờ tới hay sẽ bị chôn vùi trong bẫy của kẻ cướp?