Chương 6: Bẫy IPO: Cuộc Chạy Đua Thời Gian

Nguyễn Đức Trí đứng sững trước cánh cửa phòng lab tại Đà Lạt, không thể tin vào mắt mình.

Ngày mai, công thức thuốc gan của anh sẽ bước vào vòng gọi vốn, nhưng giờ đây, mọi thứ đã bị cướp mất.

Trí cảm thấy lòng mình như bị bóp nghẹt, từng nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, làm ướt đẫm cả áo sơ mi trắng của anh.

Với bàn tay run rẩy, Trí chạm vào cánh cửa, cảm giác như nó đang ngăn cản anh thoát ra khỏi cơn ác mộng này.

Trí bị đuổi khỏi phòng lab, khi kẻ cướp đang chuẩn bị đưa công trình của anh lên sàn chứng khoán với tư cách chiến tích riêng.

Chỉ có một con đường sống sót: tìm lại công thức và lật tẩy kẻ thù trước khi thời gian cạn kiệt.

Hỗ trợ anh là Lâm Gia Hân, một nữ CEO dứt khoát, tài năng và không chấp nhận thỏa hiệp.

Cô có làn da rám nắng, đôi mắt sáng như ngọn lửa, khiến Trí cảm thấy tin tưởng hơn trong giờ phút này.

Cùng nhau, họ sẽ dựng lại dữ liệu nghiên cứu và dùng tất cả bằng chứng họ có để đối đầu với đế chế dược phẩm nghìn tỷ.

Liệu họ có đủ thời gian để lật kèo trong 24 giờ tới hay sẽ bị chôn vùi trong bẫy của kẻ cướp?

Trí nhìn đồng hồ trên tay, kim giờ chỉ đúng 9 giờ sáng.

“Chúng ta không còn nhiều thời gian,” Hân nhấn mạnh, ánh mắt kiên định như một viên kim cương.

“Tôi đã chuẩn bị một bản hợp đồng dịch vụ tư vấn pháp lý,” Hân nói, đưa ra một tờ giấy trắng, trên đó có ghi rõ các điều khoản.

Trí gật đầu, nhưng trong lòng vẫn lo lắng, cảm giác hồi hộp như một cơn sóng lớn ập đến.

“Cổ phần sẽ được chia sẻ sòng phẳng khi chúng ta thành công,” Hân tiếp tục, vẻ mặt không thể hiện chút do dự nào, đôi tay cô nắm chặt lại như đang nắm giữ số phận.

“Tôi đồng ý,” Trí đáp, nhưng cảm giác nặng nề trong lòng vẫn không buông tha.

Họ ngồi lại với nhau, Hân mở laptop, bắt đầu truy xuất dữ liệu từ phòng lab.

“Chúng ta cần phải tìm lại bản ghi âm cuộc họp hôm qua,” Hân nói, tay lướt trên bàn phím thành thạo, âm thanh phát ra như tiếng đàn piano trong không gian yên tĩnh.

“Nó sẽ là bằng chứng quan trọng,” Trí đáp, mồ hôi toát ra trên trán, từng giọt chảy dài như những giọt nước mắt của sự bất lực.

“Tôi đã lưu trữ nó trên đám mây,” Hân thông báo, ánh mắt sáng lên khi tìm thấy nó, đôi má hồng hào của cô như rạng rỡ thêm.

“Để tôi lấy mã truy cập,” Trí đưa tay vào túi quần, tìm kiếm chiếc điện thoại của mình, lòng đầy hồi hộp.

“Chúng ta cần phải nhanh chóng,” Hân thúc giục, giọng nói đầy quyết tâm, sắc bén như một mũi dao.

Trí lấy điện thoại, mở ứng dụng lưu trữ đám mây, nhập mã truy cập, lòng anh như một cái bẫy sắp sửa mở ra.

Một chút hồi hộp, sau đó, màn hình hiện lên bản ghi âm.

“Có rồi!” Hân reo lên, ánh mắt rực rỡ như ngọn lửa, đôi tay cô nắm chặt lại như để không bỏ lỡ cơ hội này.

Họ bắt đầu nghe lại, từng câu nói, từng âm thanh trong phòng lab vang lên rõ ràng.

“Chúng ta đã làm việc rất chăm chỉ để có được công thức này,” giọng Trí vang lên trong bản ghi, âm thanh nhiệt huyết từ tận sâu trái tim.

“Và giờ đây, nó không còn thuộc về chúng ta nữa,” Hân nghiến răng, cảm giác tức giận dâng lên, gương mặt cô đỏ bừng như lửa cháy.

“Chúng ta cần phải chứng minh rằng công thức này là của chúng ta,” Trí nói, sự quyết tâm trong ánh mắt rực cháy, đôi bàn tay anh siết chặt lại.

“Tôi cũng đã sao kê tài khoản ngân hàng,” Hân nói, lấy ra một bản sao kê từ ví của mình, trong đó có số tiền 10 tỷ VNĐ đang được giữ trong tài khoản.

“Nếu cần, chúng ta có thể dùng nó để làm bằng chứng,” Hân nhấn mạnh, sự tự tin toát ra từ từng lời nói, ánh mắt cô như một chiến binh sẵn sàng ra trận.

“Mã hash blockchain cũng đã được xác nhận,” Trí nói, lòng tràn đầy hy vọng, như tìm thấy ánh sáng giữa đêm tối.

“Chúng ta không thể để bất kỳ ai cướp đi thành quả này,” Hân khẳng định, sự mạnh mẽ trong giọng nói khiến Trí cảm thấy vững tâm hơn.

Họ phải thu thập mọi thứ trước buổi họp IPO vào 9 giờ sáng ngày mai.

Thời gian như một con dao sắc bén dần rơi xuống, họ cần phải hành động ngay lập tức.

“Chúng ta sẽ đến gặp luật sư,” Hân quyết định, đứng dậy, ánh mắt sáng rực như ánh mặt trời sau cơn mưa.

“Cần phải có sự hỗ trợ từ những người có chuyên môn,” Trí đồng tình, cảm nhận được sức mạnh từ Hân, như một cơn gió mát trong những ngày oi ả.

Họ rời phòng lab, bước ra ngoài, ánh nắng Đà Lạt rực rỡ nhưng không thể làm dịu đi nỗi lo lắng trong lòng.

Mỗi bước đi đều nặng trĩu, nhưng họ không thể lùi bước.

“Chúng ta sẽ không để họ thắng,” Hân quả quyết, giọng nói đầy quyết tâm, khiến Trí cảm thấy như được truyền thêm sức mạnh.

Trí gật đầu, cảm nhận được sự đồng lòng từ Hân, như hai chiến binh cùng chung một chiến tuyến.

Cả hai cùng nhau lên xe, hướng về văn phòng luật sư.

Công thức thuốc gan, tương lai và danh dự của họ đều đang nằm trong tay họ.

Họ không thể để nó rơi vào tay kẻ cướp.

“Chúng ta sẽ lật kèo,” Hân thì thầm, ánh mắt lấp lánh như một ngọn lửa trong đêm tối, làm Trí cảm thấy ấm lòng.

“Thời gian không chờ đợi ai,” Trí nói, trong lòng tràn đầy quyết tâm, như một chiếc xe đang lao về phía trước không hề dừng lại.

Cuộc đua bắt đầu từ đây, và họ sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được mục tiêu.

Vào lúc này, từng giây từng phút đều quý giá như vàng.

Họ cần phải làm cho những kẻ cướp phải trả giá trước khi quá muộn.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...