Chương 5: Cuộc Chiến Đẫm Máu Trên Bãi Biển Phú Yên
Ngày định mệnh đã đến, khi ánh mặt trời đầu tiên của bình minh chiếu rọi lên những cồn cát trắng xóa của bãi biển Phú Yên, Trần Hải Phong đứng bên bờ biển, ánh mắt như sắc nhọn như dao, nhìn về phía những chiếc lồng tôm hùm bị cha con chủ nhiệm Hợp tác xã tước đoạt.
Mỗi chiếc lồng trống trải đó như một vết thương sâu hoắm trên tâm hồn của anh, gợi nhớ về hình ảnh người cha già nằm liệt giường, không còn khả năng cử động, chấn thương cột sống khiến đôi chân ông không còn sức mạnh, ánh mắt mờ đục nhưng vẫn ánh lên nỗi đau khôn nguôi.
Hải Phong thở hắt ra, bàn tay đã từng bị đạp xuống bùn lại nắm chặt một tờ hợp đồng, trong đầu anh hiện lên hình ảnh cha mình: “Con phải đứng lên, đừng để cho kẻ khác chà đạp lên sự sống của mình.”
Bên tai vẫn văng vẳng lời nói của những kẻ giàu có, “Hãy để những kẻ nghèo khổ như anh biến mất khỏi bãi biển này.”
Cảm giác phẫn nộ trong lòng anh dâng cao, như sóng biển vỗ vào bờ đá, mỗi lần gào thét lại mang theo sự quyết tâm trả thù cho cha mình.
Hải Phong quay lại, nhìn về phía những lồng tôm hùm của mình, nơi mà anh đã dày công chăm sóc suốt nhiều tháng qua, nơi mà giống tôm hùm giáp vàng F3 kháng bệnh duy nhất trên thế giới đang chờ ngày được xuất khẩu ra thị trường quốc tế.
Nhưng giờ đây, dịch bệnh sữa đã bùng phát, hàng ngàn ô lồng bị quét sạch, giá tôm hùm bị đè xuống mức rác rưởi một trăm năm mươi ngàn đồng/kg, khiến anh cảm thấy như bao công sức và mồ hôi của mình như bị chà đạp dưới chân.
Từng dòng tiền như rỉ máu từ tài khoản ngân hàng của anh, đè nặng lên tâm trí, khiến anh không thể ngồi yên.
“Phải làm gì đó!” – anh lầm bầm trong lòng, mở điện thoại lên, gọi cho Lê Phương Linh, cô luật sư đầy lý tính mà anh đã gặp trong buổi thương thảo trước đó.
“Chào anh, Hải Phong!” – giọng nói của Linh vang lên, lạnh lùng nhưng cũng đầy quyết đoán, khiến anh có chút chột dạ.
“Tôi cần sự giúp đỡ của cô.
Hợp đồng xuất khẩu với Singapore đang có nguy cơ đổ vỡ!”
Linh im lặng trong giây lát, có lẽ đang suy nghĩ. “Chúng ta cần ký hợp đồng dịch vụ tư vấn pháp lý rõ ràng và chuyển nhượng cổ phần đứng tên riêng.
Có thể tôi sẽ giúp anh bảo vệ quyền lợi.”
“Được, tôi sẽ chuẩn bị tài liệu cần thiết.” – Hải Phong gật đầu, mặc dù trong lòng vẫn lo lắng, như có một tảng đá nặng đang đè lên ngực.
Thời gian không chờ đợi ai, cơn bão lớn đang đến gần, không chỉ là cơn bão tự nhiên mà còn là cơn bão trong lòng anh, khi mà mọi thứ dường như đang sụp đổ.
Hải Phong quyết tâm thu thập bằng chứng pháp lý để bảo vệ quyền lợi của mình.
Anh bắt đầu tìm kiếm các cuộc gọi giữa các thương lái, ghi âm chúng lại bằng chiếc điện thoại thông minh, từng đoạn hội thoại như lưỡi dao cứa vào tâm hồn anh.
Mỗi lần nghe lại, anh đều thấy tức giận hơn, như thể những lời nói đó đang nhắc nhở anh về sự bất công mà mình phải gánh chịu.
“Đừng để thằng đó bán tôm hùm giá rẻ, chúng ta phải hạ nó xuống!” – giọng nói của một thương lái vang lên trong file ghi âm, như nhát dao đâm vào trái tim anh.
“Cần phải tìm bản sao kê tài khoản ngân hàng của tôi có đóng dấu xác nhận từ ngân hàng.” – anh tự nhủ, vội vàng chạy đến ngân hàng, nơi mà anh đã gửi tiền suốt nhiều năm qua.
Khi đến nơi, anh ngồi chờ trong phòng giao dịch, tim đập loạn xạ, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, cảm giác như thời gian đang ngừng lại.
Cuối cùng, nhân viên ngân hàng cũng mang đến cho anh bản sao kê, đóng dấu giáp lai đỏ. “Đây là tài liệu cần thiết cho hợp đồng xuất khẩu của anh?”
Hải Phong gật đầu, cầm tài liệu trong tay như cầm một tấm vé sống còn, một cơ hội để cứu vãn tình hình.
Rời khỏi ngân hàng, anh nhanh chóng hướng đến cảng xuất khẩu, nơi mà mọi giao dịch tôm hùm diễn ra, nơi mà số phận của anh đang treo lơ lửng.
Ánh nắng chói chang, những con sóng vỗ vào bờ như lời nhắc nhở về trách nhiệm của anh, về những gì anh phải làm để cứu vớt gia đình mình khỏi cảnh khốn cùng.
“Phải quay lại, phải bảo vệ cha mình!” – anh thầm nghĩ, trong khi bước chân đã vững vàng hơn bao giờ hết, như một chiến binh đang chuẩn bị cho trận chiến đầy cam go.
Khi đến cảng, Hải Phong thấy một đám đông thương lái đang tụ tập, nói chuyện xôn xao về giá tôm hùm đang giảm mạnh.
“Mày không thể để thằng Hải Phong sống sót!
Phải dìm nó xuống!” – một giọng nói đầy thù hận vang lên, làm cho máu trong người anh sôi sục.
Hải Phong nắm chặt tay, quyết tâm không để kẻ nào chà đạp lên quyền lợi của mình, không để họ tiếp tục đè nén anh.
Nhưng anh cần bằng chứng mạnh mẽ hơn nữa, vì thế anh đã dùng điện thoại quay lại toàn bộ cảnh giao dịch tại cảng.
Camera an ninh ghi lại mọi hành động của họ, từng lời nói, từng cử chỉ, như những chứng cớ thép cho cuộc chiến pháp lý sắp tới.
“Đây sẽ là bằng chứng cho hợp đồng xuất khẩu của tôi!” – anh thầm nghĩ, tâm trạng dâng trào hy vọng, như lửa cháy bùng lên trong lòng.
Trên bãi biển Phú Yên, nơi mà anh từng bị chà đạp, giờ đây sẽ trở thành chiến trường quyết định số phận của cả gia đình.
Hải Phong thề sẽ không bao giờ lùi bước, cho dù phải đối mặt với cơn bão lớn hay sự khinh rẻ từ những kẻ khác.
“Tôi sẽ trở thành Vua Tôm Hùm Phú Yên!” – anh hét lên, lòng đầy quyết tâm, như sóng biển dâng lên mãnh liệt, không gì có thể ngăn cản.
Cơn bão đang đến rất gần, nhưng trái tim của Hải Phong không bao giờ ngừng cháy, như ngọn lửa không bao giờ tắt trong những đêm dài lạnh giá.