Chương 6: Cuộc Chiến Pháp Lý Đẫm Mồ Hôi
Ngày hôm ấy, bầu trời Phú Yên u ám, những đám mây đen kịt như đang chất chứa một cơn giận dữ sắp sửa trút xuống đất.
Trần Hải Phong đứng trên bãi biển, nhìn ra xa nơi những con sóng vỗ về, lòng anh nặng trĩu như những tảng đá lăn trong lòng biển cả.
Cha anh, một người đã cống hiến cả cuộc đời cho nghề nuôi tôm hùm, giờ đây nằm liệt giường, đau đớn vì những kẻ tồi tệ đã tước đoạt đi toàn bộ lồng tôm hùm gia truyền.
Những dấu hiệu của sự chấn thương cột sống không chỉ khiến ông không thể đứng dậy, mà còn là nỗi đau khôn nguôi cho cả gia đình.
Hải Phong bỗng nhớ lại hình ảnh cha mình, đôi tay gầy guộc nhưng đầy sức mạnh, từng vỗ về anh mỗi khi anh gặp khó khăn.
“Con sẽ không để cha phải thất vọng,” anh lầm bầm, đôi mắt anh rực lửa quyết tâm, ánh nhìn như lửa cháy trong đêm tối.
Họ bảo rằng, những kẻ nghèo khổ như anh không có quyền đứng trên bãi biển này, nhưng họ không biết rằng, bên trong anh chứa đựng một sức mạnh mà họ không thể tưởng tượng nổi.
Bàn tay đã từng bị đạp xuống bùn ấy giờ đây nắm giữ chìa khóa công nghệ tảo đỏ sinh học đột phá, giúp tôm hùm của anh chống lại bệnh tật một cách thần kỳ.
Với thế hệ tôm hùm giáp vàng F3 kháng bệnh duy nhất trên thế giới, Hải Phong quyết tâm sẽ không để cho cha con kẻ thù độc quyền trong lĩnh vực này.
Nhưng cơn bão dịch bệnh đang càn quét khắp nơi, hàng ngàn ô lồng bị quét sạch, giá tôm hùm bị đè xuống mức rác rưởi một trăm năm mươi ngàn đồng/kg.
Từng tiếng thở dài trong lòng anh như một nhát dao cứa vào trái tim, nhưng anh không cho phép mình gục ngã.
“Tôi sẽ khởi động một cuộc phản kích tàn khốc,” anh thầm nghĩ, ánh mắt anh sáng lên như ánh đuốc trong đêm tối.
Hải Phong quyết tâm thiết lập hợp đồng xuất khẩu chính ngạch nghìn tỷ sang Singapore, nơi mà những thương lái giàu có đang chờ đợi những sản phẩm tôm hùm chất lượng cao.
Những mảnh ghép trong kế hoạch của anh chợt hiện lên rõ nét, như một bản đồ dẫn lối cho những bước đi tiếp theo.
Trong lúc Hải Phong đang loay hoay với những kế hoạch táo bạo của mình, Lê Phương Linh, một nữ luật sư trẻ tuổi, xuất hiện như một cơn gió mới.
Với vẻ ngoài tự tin, cô đi vào quán cà phê bên bờ biển, nơi Hải Phong đang ngồi, ánh mắt sáng ngời quyết tâm.
“Trần Hải Phong, tôi nghe nhiều về anh,” cô nói, giọng nói mạnh mẽ nhưng cũng đầy sự dịu dàng, khiến anh cảm thấy như có sóng gió đang dần lắng xuống.
“Chúng ta cần nói chuyện về hợp đồng xuất khẩu,” cô tiếp tục, đưa tay ra và chỉ vào một ghế trống bên cạnh.
“Cô có ý tưởng gì?” Hải Phong hỏi, ánh mắt anh không rời khỏi gương mặt đầy quyết tâm của cô, trong lòng anh dâng lên một niềm hy vọng.
“Tôi muốn ký hợp đồng dịch vụ tư vấn pháp lý rõ ràng và chuyển nhượng cổ phần đứng tên riêng cho anh,” Phương Linh nói, đôi mắt cô lấp lánh như ánh sao giữa màn đêm.
“Đây không phải là thời điểm để đùa giỡn,” Hải Phong cảnh giác, đôi tay anh siết chặt lại, như thể cảm nhận được áp lực của cuộc chiến đang đến gần.
“Tôi không đùa,” cô khẳng định, sự bình tĩnh của cô khiến anh cảm thấy yên lòng, như một ngọn hải đăng giữa sóng gió.
“Chúng ta cần chuẩn bị cho cuộc chiến pháp lý sắp tới, và tôi sẽ giúp anh thu thập chứng cứ cần thiết,” cô nói, ánh mắt kiên định như một chiến binh.
“Chúng ta sẽ cần những gì để chuẩn bị?” Hải Phong hỏi, giọng điệu anh giờ đây đã đầy quyết tâm.
“Trước tiên, chúng ta cần file ghi âm kỹ thuật số về các cuộc gọi giữa các thương lái,” Phương Linh đề xuất, tay cô lướt nhẹ trên máy tính bảng, ánh mắt cô sáng lên với những kế hoạch táo bạo.
“Đúng, và bản sao kê tài khoản ngân hàng của tôi cũng cần thiết, có đóng dấu xác nhận từ ngân hàng,” Hải Phong đồng tình, trong lòng cảm thấy sự quyết tâm đang dâng trào.
“Và video từ camera an ninh tại cảng xuất khẩu ghi lại quá trình giao dịch sẽ là bằng chứng không thể chối cãi,” cô tiếp tục, ánh mắt cô sáng lên với những kế hoạch táo bạo.
“Tất cả sẽ được chuẩn bị sẵn sàng,” Hải Phong khẳng định, cảm giác hồi hộp và lo lắng đang dâng trào trong lòng anh như một cơn sóng dữ.
Thời gian đang gấp rút, bão lũ cũng như dịch bệnh đang hoành hành, nhưng họ không thể để những khó khăn đó đánh bại mình.
“Tôi sẽ đến ngân hàng vào ngày mai để lấy bản sao kê,” anh thông báo, đôi mắt anh dán chặt vào bảng kế hoạch trên bàn.
“Còn tôi sẽ liên hệ với các đối tác để thu thập thông tin về các cuộc gọi,” Phương Linh thêm vào, sự ăn ý giữa họ ngày càng rõ rệt.
Những âm thanh của sóng biển vỗ về bờ như một bản nhạc nền cho cuộc chiến pháp lý của họ, mỗi gợn sóng như một nhắc nhở về sự kiên cường và hy vọng.
Hai người họ, một tấm lòng đầy nhiệt huyết, đã quyết định đứng lên, chiến đấu vì những gì xứng đáng thuộc về họ.
“Chúng ta sẽ không gục ngã,” Hải Phong và Phương Linh cùng nhau nói, như một lời thề trong cơn bão tố, và trong lòng họ, ngọn lửa quyết tâm đang cháy rực hơn bao giờ hết.