Chương 3: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh
Trần Hải Phong đứng bên bờ biển Phú Yên, gió biển thổi mạnh khiến mái tóc anh rối bù, nhưng không gì có thể làm suy giảm quyết tâm trong đôi mắt vằn tia máu của anh.
Những kỷ niệm đau thương về cha anh, người nằm liệt giường sau tai nạn đáng tiếc, hiện lên rõ nét, như một vết thương chưa bao giờ lành.
Cha anh, một người nông dân chân chất, đã từng gắn bó cả đời với nghề nuôi tôm hùm, giờ đây chỉ còn là cái xác không hồn, nằm bất động, với những ống dẫn khí thở gắng gượng.
Hải Phong nắm chặt tay, cảm nhận sự đau đớn chực chờ trong lòng, như những con sóng gầm thét vỗ vào bờ đá.
Họ bảo rằng, những kẻ nghèo khổ như anh không có quyền đứng trên bãi biển này, nhưng Hải Phong đã từng phải chịu đựng, và giờ đây, anh nắm giữ chìa khóa của công nghệ tảo đỏ sinh học đột phá.
Đó là nguồn sống, là hy vọng, là tất cả những gì anh có thể dùng để thay đổi số phận của mình và gia đình.
Những lồng tôm hùm gia truyền của anh đã bị chiếm đoạt một cách không thương tiếc, nhưng giờ đây, anh sẽ không để cho cha con kẻ thù tiếp tục độc quyền nữa.
Trong khi dịch bệnh sữa bùng phát, hàng ngàn ô lồng tôm hùm bị quét sạch, giá tôm hùm bị đè xuống mức thê thảm chỉ còn một trăm năm mươi ngàn đồng/kg, Hải Phong biết rằng đây chính là thời điểm để anh hành động.
Từng ngày, từng giờ trôi qua, anh cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên vai mình, khi mà hợp đồng xuất khẩu chính ngạch với Singapore đang ở nguy cơ đổ vỡ.
Hải Phong thở dài, chợt nhớ đến cái tên mà anh đã nghe từ những người bạn trong ngành, Lê Phương Linh - một chuyên gia nổi tiếng trong lĩnh vực thủy sản.
Với sự thông minh và lý tính của mình, Phương Linh đã giúp nhiều doanh nghiệp vượt qua khủng hoảng, và có thể, cô sẽ là cứu cánh cho anh trong lúc này.
Vừa nghĩ đến, Hải Phong đã quyết định liên hệ với cô, và chỉ một lúc sau, cuộc hẹn với Phương Linh đã được xác nhận.
Ngày hôm sau, tại một quán cà phê ven biển, Hải Phong ngồi chờ, lòng hồi hộp lẫn hồi hộp.
Hình ảnh Lê Phương Linh xuất hiện trong bộ vest công sở, với dáng vẻ tự tin, khiến anh cảm thấy ấn tượng.
Cô bước đến, nụ cười rạng rỡ nhưng ánh mắt lại sắc lạnh, như thể đang xem xét từng chi tiết trong cuộc sống của anh.
“Chào anh, Trần Hải Phong.” Phương Linh lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy quyền lực.
“Chào cô, Lê Phương Linh.” Hải Phong đáp lại, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Tôi đã nghe về tình trạng của anh, và tôi nghĩ rằng chúng ta có thể hợp tác để giải quyết vấn đề này.”
Cô không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề, khiến Hải Phong cảm thấy được sự chuyên nghiệp của cô.
“Tôi cần một hợp đồng dịch vụ tư vấn pháp lý rõ ràng và chuyển nhượng cổ phần đứng tên riêng, để bảo vệ quyền lợi của cả hai bên.”
Hải Phong suy nghĩ một lát, cảm nhận sự nghiêm túc trong lời nói của Phương Linh.
Cô không chỉ là một chuyên gia, mà còn là một người có tầm nhìn, một người có thể giúp anh vượt qua cơn bão này.
“Tôi đồng ý với điều kiện, chúng ta sẽ cùng nhau lên kế hoạch cho hợp đồng xuất khẩu này.” Hải Phong đáp.
“Đúng vậy, nhưng chúng ta cần phải nhanh chóng, vì thời gian không còn nhiều.” Phương Linh nhấn mạnh.
Hai người bắt đầu thảo luận chi tiết về kế hoạch, từng bước một được vạch ra, từng rủi ro được phân tích.
Hải Phong ngạc nhiên khi thấy sự nhạy bén và thông minh của cô, như một cơn gió mới thổi vào cuộc sống của anh.
Nhưng giữa lúc mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp, một cơn bão lớn đang đổ bộ vào bờ biển Phú Yên.
Đám mây đen cuồn cuộn, gió gào thét như muốn nuốt chửng cả vùng đất, và Hải Phong biết rằng, nếu không nhanh chóng hành động, mọi thứ sẽ tan tành theo mây khói.
“Chúng ta phải ra ngoài ngay, nguy cơ thiệt hại là rất lớn!” Hải Phong hét lên, lòng lo lắng dâng cao.
Phương Linh gật đầu, nhưng không vội vã, cô bình tĩnh dẫn dắt cuộc chiến phòng chống bão tố, với sự tự tin đáng kinh ngạc.
Họ chạy nhanh ra bãi biển, nơi mà những lồng tôm hùm của Hải Phong đang chao đảo trong cơn sóng dữ.
“Chúng ta cần phải chằng chống lại, nếu không sẽ mất tất cả!” Phương Linh hô to, và cả hai người lao vào làm việc.
Giữa cơn bão, họ không có thời gian để nghỉ ngơi, từng giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, nhưng không ai trong họ nản lòng.
Hải Phong biết rằng, đây không chỉ là cuộc chiến với thiên nhiên, mà còn là cuộc chiến với cuộc đời, và anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Khi cơn bão qua đi, họ đã bảo vệ được phần lớn lồng tôm, nhưng Hải Phong hiểu rằng, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.
“Chúng ta cần bằng chứng để chứng minh về hàng hóa, nếu không hợp đồng sẽ đổ vỡ!” Phương Linh nhắc nhở.
Hải Phong gật đầu, và lập tức lấy điện thoại ra, mở file ghi âm kỹ thuật số về các cuộc gọi giữa các thương lái, “Tôi đã chuẩn bị sẵn tất cả các chứng cứ.”
“Tốt, chúng ta còn cần bản sao kê tài khoản ngân hàng của anh, và video từ camera an ninh tại cảng xuất khẩu.” Phương Linh tiếp tục chỉ đạo.
Hải Phong cảm thấy được sự quyết tâm trong từng lời nói của cô, và anh biết rằng, chỉ có cô mới có thể giúp anh vượt qua cơn khủng hoảng này.
Trong vòng 24 giờ tới, anh sẽ phải đương đầu với một cơn bão lớn và dịch bệnh tôm hùm, nhưng với sự hỗ trợ của Lê Phương Linh, anh cảm thấy tự tin hơn bao giờ hết.
Hải Phong sẽ không để cho cha con kẻ thù thoải mái độc quyền, anh sẽ chiến đấu đến cùng để khẳng định vị thế của mình trong ngành tôm hùm.
Và giờ đây, cuộc chiến đã chính thức bắt đầu, với sự tham gia của những con người dũng cảm, quyết tâm và đầy lý trí.