Chương 4: Cuộc Đấu Trí Trong Thời Gian Tích Tắc

Ánh sáng lạnh lẽo của màn hình máy tính chiếu sáng khuôn mặt tôi, làm nổi bật từng nếp nhăn lo âu trên trán.

Đồng hồ treo tường tích tắc từng giây, âm thanh đó vang vọng trong không gian yên tĩnh của phòng làm việc nhỏ bé, báo hiệu rằng thời gian không còn nhiều.

Tôi ngồi ở bàn làm việc, ánh mắt dán chặt vào bản thiết kế cầu vượt biển Tân Vũ - Lạch Huyện, nơi mà Lê Khắc Nam đang dự định mang đi đấu thầu.

Trong lòng, tôi không thể ngừng nghĩ về lời châm chọc của hắn, khi hắn thản nhiên bước ra khỏi văn phòng Viện Thiết Kế Cầu Đường hôm đó.

'Mày chỉ là thằng kỹ sư quèn!' - lời nói ấy như một nhát dao đâm vào tâm trí tôi, làm trái tim tôi thắt lại.

Nhưng giờ đây, tôi sẽ chứng minh cho hắn thấy mình không phải là một kẻ thất bại, mà là một người đàn ông có khả năng lật ngược thế cờ.

Đỗ Phương Vy, nữ luật sư từng làm việc với tôi trong các dự án trước đây, bước vào phòng với vẻ mặt quyết đoán, đôi môi mím chặt thể hiện sự kiên định.

Cô ấy mặc một bộ vest đen thanh lịch, tóc buộc gọn gàng, ánh mắt sáng rực cho thấy sự tự tin và trí tuệ vượt trội.

'Chúng ta cần phải ký hợp đồng dịch vụ tư vấn pháp lý ngay bây giờ,' cô nói, giọng điệu đầy chắc chắn, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào.

Tôi gật đầu, cảm nhận được áp lực đang dồn nén quanh mình như một cái kén chặt chẽ.

'Thời gian không còn nhiều, Phương Vy ạ,' tôi đáp, trong khi tay tôi lật giở từng trang tài liệu, cảm giác như mỗi trang giấy đều nặng nề hơn cả.

Cô ấy tiến lại gần, đôi mắt nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.

'Bản thiết kế của mày có một lỗi chết người, đúng không?'

Tôi cảm thấy như tim mình ngừng đập trong giây lát, những giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.

'Đúng vậy,' tôi thừa nhận, giọng tôi thấp thoáng sự lo lắng, 'nhưng điều đó sẽ giúp tôi lật kèo.'

Phương Vy mỉm cười, ánh mắt cô ấy ánh lên sự hiểu biết, như thể cô ấy đã nhìn thấu được kế hoạch của tôi.

'Chúng ta cần phải nhanh chóng lập kế hoạch đấu thầu,' cô nói, vừa mở laptop ra và bắt đầu ghi chép, bàn tay nhanh nhẹn lướt trên bàn phím.

Trong khi cô ấy làm việc, tôi đã chuẩn bị các tài liệu cần thiết: bản sao kê tài khoản ngân hàng thể hiện dòng tiền 1.200.000.000 VNĐ chuyển từ một nguồn tham nhũng, hồ sơ mã số tại Cục Bản quyền với chữ ký số CA xác thực, và file ghi âm cuộc họp bị rò rỉ có chứng cứ rõ ràng.

'Tất cả những tài liệu này sẽ là bằng chứng cho chúng ta,' tôi nói, chỉ vào đống giấy tờ chất đống trên bàn, cảm giác như đó là hy vọng cuối cùng của tôi.

Phương Vy gật đầu, ánh mắt cô ấy sáng lên khi nhận ra sự nguy hiểm của tình huống này.

'Nếu chúng ta không nộp hồ sơ đúng hạn, tất cả sẽ tan thành mây khói,' cô nhấn mạnh, giọng nói như một hồi chuông báo động.

Cảm giác áp lực gia tăng từng giây từng phút, tôi không thể ngồi yên, liên tục đi đi lại lại trong phòng, tay siết chặt lại đến rớm máu.

Tim tôi đập loạn nhịp, và tôi có thể nghe rõ tiếng thở của mình, vừa hồi hộp vừa căng thẳng, như thể tôi đang đứng trên bờ vực của một quyết định sống còn.

Phương Vy nhìn tôi, đôi lông mày nhíu lại thể hiện sự đồng cảm, nhưng trong ánh mắt ấy cũng có sự quyết tâm không thể lay chuyển.

'Mọi thứ sẽ ổn thôi, chúng ta chỉ cần tập trung,' cô nhẹ nhàng nói, giọng cô như một làn sóng êm dịu giữa biển khơi bão tố.

Tôi dừng lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, cảm nhận mỗi làn khí đi vào cơ thể như một liều thuốc an thần.

'Đúng vậy, tập trung,' tôi tự nhủ, và bắt đầu chỉnh sửa lại các tài liệu cần thiết, từng chữ, từng con số đều phải chính xác.

Hồ sơ đấu thầu cần phải hoàn tất trong vòng 24 giờ tới, và tôi biết rằng mọi thứ đều phụ thuộc vào sự chuẩn bị của chúng tôi.

'Mày có chắc chắn về những gì mình đã lập kế hoạch không?' Phương Vy hỏi, vừa nhìn vào bản thiết kế, ánh mắt đầy nghi hoặc.

'Chắc chắn,' tôi trả lời, giọng tôi đã vững vàng hơn, mỗi từ đều tràn đầy quyết tâm.

Nếu Lê Khắc Nam muốn chơi trò chơi này, tôi sẽ không lùi bước, mà sẽ bước lên phía trước với cả trái tim và lý trí của mình.

'Chúng ta sẽ cần một cuộc họp khẩn với đội ngũ của mình, phải không?' cô hỏi, ánh mắt cô ấy rực rỡ như một ngọn đèn giữa đêm tối.

Tôi lập tức gật đầu, và chúng tôi cùng nhau lên kế hoạch cho cuộc họp đó, từng chi tiết được vạch ra rõ ràng.

Khoảng thời gian còn lại không nhiều, nhưng tôi cảm thấy tinh thần mình đang dâng cao, như một cơn sóng trào dâng không thể kiềm chế.

Áp lực không làm tôi chùn bước, mà còn khiến tôi quyết tâm hơn bao giờ hết, như một chiến binh sẵn sàng xông vào trận chiến.

Đêm đó, tôi và Phương Vy làm việc không ngừng nghỉ, cặm cụi trên từng chi tiết của bản thiết kế, từng tài liệu pháp lý.

Cảm giác hồi hộp và lo lắng đan xen, nhưng tôi biết rằng tôi đang chiến đấu vì tương lai của mình, và không có chỗ cho sự yếu đuối.

Cuối cùng, sau nhiều giờ đồng hồ làm việc căng thẳng, chúng tôi đã hoàn tất mọi thứ cần thiết, từng chi tiết đều được chăm chút như một tác phẩm nghệ thuật.

'Đây là cơ hội của chúng ta,' Phương Vy nói, ánh mắt cô ấy sáng rực, như thể cô ấy đang nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm.

'Nếu chúng ta thành công, không chỉ mày sẽ lấy lại được quyền kiểm soát, mà chúng ta còn có thể đưa Lê Khắc Nam vào chỗ chết.'

Tôi cảm thấy một cảm giác hưng phấn dâng trào trong lòng, như thể tôi đang đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống thế giới rộng lớn.

'Chúng ta sẽ không chỉ đấu tranh vì dự án này, mà còn vì danh dự của mình,' tôi quyết tâm nói, giọng tôi vang lên như một lời thề.

Thời gian chỉ còn lại rất ít, nhưng tôi cảm thấy rằng với sự hỗ trợ của Phương Vy, tôi có thể làm được điều này.

Cuộc chiến đã bắt đầu, và tôi sẽ không dừng lại cho đến khi giành chiến thắng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...