Chương 7: Thời Khắc Quyết Định
Giữa không gian ngột ngạt của căn phòng làm việc chật chội, tôi đứng đối diện với Đỗ Phương Vy, ánh mắt chúng tôi giao nhau như những mũi tên sắc nhọn.
Phương Vy, với tấm áo sơ mi trắng gọn gàng, mái tóc dài buộc cao, toát lên vẻ tự tin mà tôi không thể không ngưỡng mộ.
“Chúng ta cần phải ký hợp đồng dịch vụ tư vấn pháp lý ngay lập tức,” cô nói, giọng điệu sắc bén như một lưỡi dao, khiến tôi không thể không cảm nhận được sức mạnh trong từng lời nói của cô.
Tôi gật đầu, cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình đang tăng tốc, một phần vì áp lực, một phần vì sự phấn khích của cuộc chiến sắp diễn ra.
“Tôi đã chuẩn bị sẵn tất cả tài liệu cần thiết,” tôi nói, tay run run lật từng trang giấy trong tập hồ sơ mà tôi đã chuẩn bị suốt đêm qua, những trang giấy trắng giờ đây trở thành vũ khí trong tay tôi.
Trong đầu tôi, hình ảnh Lê Khắc Nam – gã đã cướp đi bản quyền thiết kế của tôi – hiện ra với gương mặt ngạo mạn cùng những lời châm chọc. “Mày chỉ là thằng kỹ sư quèn!” hắn đã từng cười nhạo tôi trong cuộc họp hôm đó.
Nhưng hắn không biết rằng tôi đã âm thầm cài vào bản thiết kế một lỗi chết người, một vũ khí bí mật mà tôi sẽ sử dụng để giành lại quyền kiểm soát.
Hình ảnh đó vẫn như một vết thương chưa lành trong tâm trí tôi.
Thời gian trôi qua từng giây một, tôi cảm nhận được sự cấp bách, như một chiếc đồng hồ cát đang rơi từng hạt cát quý giá.
Chỉ còn chưa đầy 24 giờ nữa, hồ sơ đấu thầu cho dự án cầu vượt biển Tân Vũ - Lạch Huyện phải hoàn tất, và mọi thứ phụ thuộc vào chúng tôi.
“Chúng ta cần phải nhanh chóng,” Phương Vy thúc giục, ánh mắt cô đầy quyết tâm, như một ngọn lửa không bao giờ tắt. “Nếu không, mọi thứ sẽ trôi tuột khỏi tay.”
Tôi bắt đầu giải thích cho cô về những bằng chứng mà tôi đã thu thập được: hồ sơ mã số tại Cục Bản quyền, sao kê tài khoản ngân hàng cho thấy dòng tiền 1.200.000.000 VNĐ chuyển từ tham nhũng, và cả file ghi âm cuộc họp bị rò rỉ mà tôi đã lén lút thu lại.
Cô lắng nghe, đôi mắt sáng rực khi tôi đề cập đến từng chứng cứ cụ thể, như một ánh sáng le lói giữa bóng tối dày đặc.
“Nếu có thể chứng minh rằng Nam đã vi phạm bản quyền, chúng ta sẽ lật kèo hắn,” cô nói, giọng điệu đầy tự tin, như một chiến binh chuẩn bị ra trận. “Nhưng chúng ta cần chuẩn bị cho mọi tình huống.”
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận được mồ hôi lạnh chảy dài trên lưng. “Chúng ta sẽ không thất bại,” tôi khẳng định, và giọng nói của tôi vang lên mạnh mẽ hơn cả mong đợi. “Phải có kế hoạch rõ ràng và bằng chứng xác thực.”
Phương Vy gật đầu, cô nhanh chóng kéo ra một bản hợp đồng mẫu từ ngăn kéo và bắt đầu điền thông tin, đôi tay cô chuyển động nhanh nhẹn, từng chữ ký hiện lên như một dấu ấn không thể xóa nhòa.
“Tôi sẽ đứng tên tài sản riêng của chúng ta, và đảm bảo rằng mọi giao dịch đều được ghi lại,” cô nói, ánh mắt nghiêm túc, như thể mỗi từ cô nói ra đều được đong đếm kỹ lưỡng.
Tôi nhìn cô, cảm giác như đang nhìn thấy một đồng minh mạnh mẽ bên cạnh mình. “Cảm ơn cô, Phương Vy,” tôi nói, không thể kìm nén sự biết ơn trong lòng.
“Đừng cảm ơn tôi quá sớm,” cô đáp lại, nụ cười khẽ nở trên môi nhưng ánh mắt vẫn đầy quyết tâm. “Chúng ta còn nhiều việc phải làm.”
Thời gian cứ trôi đi, và áp lực ngày càng lớn khi đồng hồ điểm từng giây, như tiếng trống dồn dập báo hiệu một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
Tôi mở laptop, truy cập vào các tài liệu đã lưu trữ trước đó, cảm giác hồi hộp dâng trào.
“Đây là bản sao kê tài khoản ngân hàng,” tôi nói, đưa cho cô một tờ giấy có dấu đỏ xác thực. “Xem đi, đây là bằng chứng cho thấy có dòng tiền bất thường.”
Cô cẩn thận xem xét từng chi tiết, đôi mày nhíu lại khi nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề. “Nếu chúng ta có thể đưa điều này ra ánh sáng, Nam sẽ không còn đường thoát,” cô nói, giọng điệu như một vị tướng chuẩn bị cho trận quyết chiến.
“Đúng vậy,” tôi khẳng định, giọng nói của tôi có phần mạnh mẽ hơn. “Chúng ta có thể đưa hắn ra tòa.”
Phương Vy gật đầu, cô lấy bút ký vào hợp đồng. “Tôi tin rằng với những gì chúng ta có, hắn sẽ không thể chối cãi.”
Ngay khi hợp đồng được ký kết, một cảm giác nhẹ nhõm dâng trào trong tôi, như thể một gánh nặng đã được gỡ bỏ.
“Giờ thì chúng ta phải thu thập các chứng cứ còn lại,” tôi nói, cảm giác hồi hộp trỗi dậy. “Ghi âm cuộc họp có thể là thứ quyết định.”
Tôi mở file ghi âm, âm thanh vang lên rõ ràng, từng câu chữ sắc bén của Nam hiện lên trong đầu tôi. “Mày không thể làm gì được tao!”
Giọng nói đó như một lời thách thức, nhưng giờ đây tôi có đủ sức mạnh để đối đầu với hắn. “Cùng nhau, chúng ta sẽ lật đổ hắn,” tôi nói với Phương Vy, ánh mắt kiên định như sắt thép.
“Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi công lý được thực thi,” cô đáp lại, nụ cười tự tin nở rộ trên môi, như một ánh sáng le lói giữa đêm tối.
Và trong không khí căng thẳng ấy, một kế hoạch đã được hình thành, một cuộc chiến vì danh dự và công lý đã bắt đầu.
Tôi không thể chờ đợi thêm nữa, thời khắc quyết định đã đến.
Tất cả đều phụ thuộc vào chúng tôi.