Chương 5: Cuộc Đối Đầu Không Thể Tránh Khỏi
Giữa cái không khí ngột ngạt của buổi chiều mưa, tôi ngồi ở quán cà phê nhỏ bên đường Trần Phú, Hải Phòng, tâm trí rối bời.
Mưa rơi nặng hạt, từng giọt nước đập vào kính, tạo thành những âm thanh lộp bộp như tiếng nhịp đập của trái tim tôi.
Đỗ Phương Vy, nữ luật sư trẻ tuổi nhưng cực kỳ thông minh và lý tính, đang chăm chú xem xét bản hợp đồng mà chúng tôi chuẩn bị ký kết.
Những ngón tay thon dài của cô lướt qua từng trang giấy, ánh mắt sắc sảo như dao cạo, không bỏ sót một chi tiết nào.
Tôi cảm thấy một luồng năng lượng từ cô, một sức mạnh mà tôi tin tưởng sẽ giúp tôi thoát khỏi tình cảnh này.
"Chúng ta chỉ còn 24 giờ để hoàn tất hồ sơ đấu thầu, nếu không, mọi nỗ lực của anh sẽ đổ sông đổ bể," cô nói, giọng điệu nghiêm túc, ánh mắt như hàn băng.
"Tôi hiểu," tôi đáp, và có thể cảm nhận được nhịp tim mình đập mạnh hơn khi nghĩ đến những gì sắp tới.
Đỗ Phương Vy nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm: "Tôi cần anh cung cấp đầy đủ tài liệu chứng minh, và chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với Lê Khắc Nam."
Tôi gật đầu, rồi từ từ mở chiếc laptop cũ kỹ của mình, màn hình sáng lên, lộ ra một loạt tài liệu mà tôi đã chuẩn bị từ trước.
"Đây là bản sao kê tài khoản ngân hàng mà tôi đã thu thập được," tôi nói, chỉ vào tập tài liệu dày cộp, "1.200.000.000 VNĐ chuyển từ tài khoản của Lê Khắc Nam, có dấu hiệu tham nhũng rõ ràng."
Phương Vy cầm lấy tài liệu, ánh mắt cô lóe lên, chứng tỏ sự thú vị và hồi hộp.
"Cùng với đó, tôi cũng đã có hồ sơ mã số tại Cục Bản quyền với chữ ký số CA xác thực," tôi tiếp tục, lòng tràn đầy hy vọng.
Cô gật gù rồi hỏi: "Còn file ghi âm cuộc họp, anh đã thu thập được chưa?"
"Đúng vậy, tôi đã chuẩn bị xong," tôi đáp, lòng tự tin đang dâng trào như sóng vỗ vào bờ.
Tiếng chuông điện thoại reo vang, làm tôi giật mình, như một âm thanh chói tai phá vỡ sự yên tĩnh.
Trên màn hình xuất hiện tên của một trong những nhà đầu tư mà tôi đang cố gắng thuyết phục.
"Anh có thể nhận cuộc gọi này, có thể là thông tin quan trọng," Phương Vy nói, ánh mắt cô đầy khích lệ, khiến tôi cảm thấy có thêm động lực.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác như phổi mình căng ra, rồi nhấn nút nghe.
"Alo, tôi là Đỗ Minh Tâm," giọng nói từ đầu dây bên kia vang lên, chất giọng mạnh mẽ, dứt khoát.
"Chào anh, Minh Tâm!" tôi nhanh chóng đáp, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh, nhưng bên trong lòng tôi vẫn đang như lửa đốt.
"Tôi đã xem xét hồ sơ của dự án cầu vượt biển Tân Vũ - Lạch Huyện, nhưng có một số điểm khiến tôi nghi ngờ," anh ta nói thẳng thắn, không vòng vo.
Nhịp tim tôi đập mạnh, cảm giác lo lắng tràn ngập, như một cơn sóng dâng cao.
"Chúng tôi cần đảm bảo rằng mọi thứ đều minh bạch và không có dấu hiệu tham nhũng," anh ta tiếp tục, từng từ ngữ nặng trĩu như một viên đá lớn.
Tôi cảm nhận được Phương Vy đang lắng nghe chăm chú bên cạnh, ánh mắt cô dõi theo từng cử chỉ của tôi, như một người bạn đồng hành tin cậy.
"Tôi hoàn toàn đồng ý với anh, và tôi có thể cung cấp bằng chứng cụ thể về vấn đề này," tôi nói, cảm thấy dũng khí dâng lên như lửa đang bùng cháy.
"Nếu anh có thể chứng minh điều đó, tôi sẽ xem xét lại quyết định của mình," Tâm nói, giọng điệu có chút mềm mỏng, như một cánh cửa bắt đầu hé mở.
"Tôi sẽ gửi tài liệu cho anh ngay bây giờ!" tôi khẩn trương đáp, cảm giác như thời gian đang chạy đua với tôi.
Cuộc gọi kết thúc, và tôi quay sang nhìn Phương Vy, thấy cô đang mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin.
"Tốt lắm, bây giờ chúng ta cần phải chuẩn bị cho những gì sắp diễn ra," cô nói, ánh mắt tràn đầy quyết tâm, như một chiến binh chuẩn bị cho trận chiến.
Tôi nhanh chóng gửi tài liệu qua email cho Minh Tâm, lòng hồi hộp đan xen với hy vọng, như một mảnh ghép cuối cùng đang dần hoàn thiện.
"Chúng ta cần phải chuẩn bị cho cuộc họp vào chiều mai," Phương Vy nhấn mạnh, giọng điệu của cô như một chỉ huy điều hành quân đội.
"Tôi sẽ chuẩn bị tất cả những tài liệu cần thiết, và chúng ta sẽ thảo luận từng điểm một," tôi hứa hẹn, lòng đầy quyết tâm.
Cảm giác thời gian như ngừng trôi, nhưng tôi biết rằng chúng tôi vẫn còn một chặng đường dài phía trước.
Trong lúc chuẩn bị, tôi bắt đầu cảm nhận được sức nặng của áp lực, nhưng cũng là động lực để tôi không từ bỏ.
"Tôi tin tưởng vào khả năng của mình, và vào chúng ta," tôi nói với Phương Vy, và cô cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt cô sáng lên như một ngọn đèn trong đêm tối.
"Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống có thể xảy ra, đặc biệt là với Lê Khắc Nam," cô nhấn mạnh, giọng điệu của cô không thể nào nhầm lẫn.
Chúng tôi sẽ không để Lê Khắc Nam chiến thắng, không để hắn cướp đi công sức của tôi.
Cuộc chiến này không chỉ là về dự án, mà còn là về danh dự và sự nghiệp của tôi.
Và trong 24 giờ tới, tôi sẽ chứng minh rằng tôi không phải là một kỹ sư quèn như hắn vẫn nghĩ.
Chúng tôi sẽ cùng nhau đối đầu với hắn, không chỉ bằng tài năng mà còn bằng chứng cứ pháp lý rõ ràng.
Không gì có thể ngăn cản được quyết tâm của tôi, và tôi sẽ chiến đấu đến cùng.