Chương 3: Khởi Nghiệp Từ Con Số Không

Một gian nhà cổ nhỏ xập xệ nằm sâu trong ngõ phố Xuân Diệu, nhìn thẳng ra một góc Hồ Tây lộng gió.

Đây là tất cả những gì Nguyệt và Bảo thuê được bằng số tiền tiết kiệm ít ỏi vài chục triệu đồng còn sót lại.

Gian nhà chỉ rộng khoảng ba mươi mét vuông, tường vôi đã bong tróc từng mảng lớn, mái ngói xô lệch mỗi khi có gió mạnh thổi qua.

Nhưng đối với họ lúc này, đây chính là thánh đường, là nơi đặt những viên gạch đầu tiên cho thương hiệu Thiên Hương Trà.

Nguyệt tự tay cầm chổi quét dọn mạng nhện, lau chùi từng ô cửa kính bám bụi mờ xỉn suốt nhiều năm không có người ở.

Bảo thì bận rộn lắp đặt những thiết bị thí nghiệm thô sơ mà anh gom góp mua lại từ các phòng lab thanh lý.

Họ không có tiền mua những máy sấy công nghiệp đắt đỏ, Bảo đã tự chế tạo một hệ thống sấy hồng ngoại mini bằng linh kiện tự mua.

— Sấy trà truyền thống bằng than củi dễ sinh ra độc tố carcinogen từ khói than bám vào lá trà, làm giảm dược tính. — Bảo vừa đấu nối dây điện vừa giải thích.

— Với lò sấy hồng ngoại kiểm soát nhiệt độ bằng cảm biến này, chúng ta giữ nguyên được hoạt chất polyphenol và hương sen tự nhiên tuyệt đối.

Nguyệt nhìn anh làm việc tỉ mỉ, lòng tràn đầy khâm phục và tin tưởng vào người cộng sự tài ba này.

Để có nguồn sen quý Quảng An, Nguyệt đã trực tiếp tìm đến đầm sen của ông Cường — lão nông trồng sen trung thành lâu năm.

Nhà ông Cường nằm khuất sau những rặng tre ven hồ, nơi lưu giữ giống sen bách diệp trăm cánh cổ truyền quý giá nhất.

Khi thấy Nguyệt tìm đến trong bộ dạng giản dị, ông Cường không khỏi bàng hoàng và xót xa cho tình cảnh của cô tiểu thư họ Lê.

— Trời ơi, Minh Nguyệt, ta nghe nói thằng Hùng nó tước hết cổ phần của cháu rồi đuổi cháu đi rồi sao? — Ông Cường nghẹn ngào hỏi.

— Dạ thưa chú Cường, cháu bị họ hãm hại, nhưng cháu không từ bỏ nghề trà của cha để lại. — Nguyệt khẽ cúi đầu chào.

— Cháu muốn mua sen bách diệp của chú để làm mẻ trà đầu tiên cho thương hiệu mới của cháu.

Ông Cường thở dài, gương mặt khắc khổ đầy vẻ lo lắng và ái ngại nhìn cô.

— Cháu biết đấy, thằng Hùng nó đã cho người đến đe dọa các đầm sen ở đây, ép tất cả chỉ được bán độc quyền cho Lê Gia Trà.

— Nếu ta bán cho cháu, nó chắc chắn sẽ tìm cách phá hoại đầm sen, cắt đường sinh nhai của gia đình ta.

Nguyệt nắm lấy bàn tay thô ráp của ông Cường, ánh mắt cô chân thành và kiên định đến mức khiến ông chấn động.

— Chú Cường, chú đã đi theo cha cháu ba mươi năm, chú biết chất lượng trà của cha cháu thế nào.

— Lê Gia Trà bây giờ dưới tay Minh Hùng đang chuẩn bị dùng hóa chất tạo mùi sen công nghiệp để cắt giảm chi phí, họ sẽ hủy hoại danh tiếng trăm năm.

— Chú hãy tin cháu, cháu sẽ bảo vệ đầm sen của chú, và Thiên Hương Trà của cháu sẽ trả giá cao gấp rưỡi Lê Gia Trà khi chúng cháu có dòng tiền ổn định.

Nhìn thấy ngọn lửa quyết tâm trong mắt Nguyệt, ông Cường im lặng hồi lâu rồi vỗ mạnh lên vai cô đầy dứt khoát.

— Được! Nhìn cháu ta lại nhớ đến lão Lê ngày xưa. Ta sẽ bán sen bách diệp tốt nhất cho cháu, bán lén vào ban đêm để tránh tai mắt của thằng Hùng.

Ngay đêm hôm đó, những bao sen bách diệp đẫm sương sớm đầu tiên đã được vận chuyển bí mật về gian nhà cổ ở Xuân Diệu.

Nguyệt và Bảo thức trắng đêm để thực hiện quy trình tách gạo sen — công đoạn tỉ mỉ đòi hỏi sự khéo léo cực độ.

Từng hạt gạo sen trắng ngần, li ti như hạt cát được Nguyệt nhẹ nhàng tách ra khỏi nhị hoa mà không làm dập nát.

Bảo sử dụng trà Shan Tuyết cổ thụ Mộc Châu — loại trà được anh tuyển chọn kỹ lưỡng từ những cây trà trăm tuổi trên núi cao.

Trà Shan Tuyết có lá dày, phủ một lớp lông tơ trắng như tuyết, khả năng hấp thụ hương thơm và dược tính cực kỳ mạnh mẽ.

Họ bắt đầu tiến hành quy trình ướp trà: một lớp trà xen kẽ một lớp gạo sen, ủ trong ba mươi sáu giờ để hương sen thấm sâu vào lõi trà.

Sau đó, trà được đưa vào lò sấy hồng ngoại do Bảo tự chế để sấy khô, rồi lại tiếp tục quy trình ướp lần hai, lần ba.

Năm lần ướp và năm lần sấy liên tục trong suốt hai tuần ròng rã, cả hai hầu như không ngủ, thay nhau canh giữ nhiệt độ lò sấy.

Gương mặt Nguyệt hốc hác đi trông thấy, đôi mắt thâm quầng nhưng ánh lên niềm hạnh phúc tột cùng khi ngửi thấy hương thơm tỏa ra.

Đến ngày thứ mười lăm, mẻ trà sen Tây Hồ cổ truyền kết hợp dược lý đầu tiên của Thiên Hương Trà chính thức hoàn thành.

Bảo cẩn thận pha thử một ấm trà đất nung nhỏ, dòng nước trà vàng óng ánh như hổ phách rót ra chén sứ trắng tinh.

Hương thơm tinh khiết, thanh nhã của sen bách diệp lập tức lan tỏa khắp gian nhà cổ, lấn át cả mùi ẩm mốc của những bức tường cũ.

Nguyệt nâng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ, vị chát dịu nhẹ của trà Shan Tuyết lập tức hòa quyện với vị ngọt thanh, mát lành của sen.

Dòng trà trôi xuống cổ họng để lại một cảm giác sảng khoái, thông thoáng lồng ngực và vị ngọt hậu kéo dài mãi không tan.

— Tuyệt vời! — Nguyệt thốt lên, nước mắt cô suýt rơi vì xúc động sau bao ngày cực khổ.

— Đây là hương vị trà sen Tây Hồ đích thực, thậm chí còn xuất sắc hơn cả trà của Lê Gia Trà trước đây nhờ công nghệ sấy của anh.

Bảo nhìn chén trà, ánh mắt anh hiện rõ vẻ tự hào và nhẹ nhõm vô cùng.

— Đúng thế, công nghệ sấy hồng ngoại đã giữ lại trọn vẹn tinh dầu sen và hoạt chất chống oxy hóa epigallocatechin gallate quý giá.

— Đây không chỉ là trà để thưởng thức, đây là dược trà thượng hạng giúp thanh lọc cơ thể và bảo vệ tế bào gan tuyệt đối.

Họ cẩn thận đóng gói trà vào những túi giấy kraft thân thiện với môi trường, tự tay dán nhãn hiệu "Thiên Hương Trà" viết bằng thư pháp.

Thương hiệu Thiên Hương Trà nghìn tỷ sau này đã được sinh ra từ chính gian nhà cổ xập xệ bên bờ Hồ Tây như thế.

Với mẻ trà hoàn hảo này, họ đã sẵn sàng bước vào cuộc chiến sinh tử để đòi lại công lý và danh dự cho bản thân.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...