Chương 2: Cuộc Gặp Gỡ Dưới Hiên Chùa Cổ
Tiếng chuông chùa Trấn Quốc ngân vang trầm ấm giữa màn sương mù dày đặc bao phủ khắp Hồ Tây.
Lê Minh Nguyệt đứng nép mình dưới hiên mái ngói rêu phong của ngôi chùa cổ, toàn thân ướt sũng và run cầm cập vì lạnh.
Cơn mưa đêm mỗi lúc một nặng hạt, tiếng nước xối xả đập vào mặt hồ tạo nên những âm thanh đơn điệu, lạnh lẽo.
Cô thở ra hơi trắng, hai bàn tay đan chặt vào nhau cố tìm chút hơi ấm ít ỏi nhưng vô vọng.
— Uống chút trà nóng đi, cô sẽ thấy ấm hơn đấy. — Một giọng nói trầm thấp, điềm tĩnh đột ngột vang lên bên cạnh cô.
Nguyệt giật mình quay sang, thấy một người đàn ông trẻ tuổi đứng đó từ lúc nào.
Anh mặc chiếc áo măng tô màu đen sẫm giản dị, gương mặt góc cạnh nam tính với đôi mắt sáng sâu thẳm ẩn sau cặp kính cận gọng mảnh.
Trên tay anh là một chiếc nắp bình giữ nhiệt nhỏ, khói trà nghi ngút bốc lên mang theo hương thơm thanh khiết lạ lùng.
Nguyệt do dự nhìn người đàn ông xa lạ, nhưng cái lạnh thấu xương đã khiến cô không thể từ chối.
Cô nhận lấy chiếc chén nhỏ, ngón tay run rẩy chạm vào thành chén ấm áp, lòng bàn tay lập tức cảm nhận được sự dễ chịu.
Cô nhấp một ngụm nhỏ, dòng nước ấm nóng trôi xuống cổ họng, mang theo vị ngọt hậu sâu thẳm và một mùi hương quen thuộc nhưng vô cùng đặc biệt.
— Đây là... trà Shan Tuyết cổ thụ phối hợp với dược liệu sao? — Nguyệt kinh ngạc ngẩng đầu, khứu giác nhạy bén của con nhà tông lập tức nhận ra biến chuyển.
Người đàn ông khẽ mỉm cười, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên và tán thưởng.
— Khứu giác và vị giác của cô thật phi thường, chỉ một ngụm đã nhận ra trà Shan Tuyết và vị dược liệu bổ phế thanh nhiệt.
— Tôi là Đặng Quốc Bảo, chuyên gia dược lý trà. — Anh tự giới thiệu, chìa bàn tay ấm áp ra trước mặt cô.
— Tôi là Lê Minh Nguyệt. — Cô khẽ bắt tay anh, cảm giác ấm áp từ bàn tay anh truyền sang khiến lòng cô dịu lại.
— Lê Minh Nguyệt của Lê Gia Trà nổi tiếng khắp Hà Thành sao? — Bảo thu tay lại, ánh mắt thoáng chút suy tư.
— Nhưng sao tiểu thư của một gia tộc trà lớn lại lang thang dưới mưa lạnh trong tình cảnh này?
Nguyệt cười khổ, nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài kia, giọng nói thoáng chút nghẹn ngào nhưng tràn đầy cay đắng.
— Lê Gia Trà danh tiếng trăm năm đã không còn chỗ cho tôi nữa rồi, tôi vừa bị anh trai và mẹ kế trục xuất khỏi gia tộc.
Bảo không tỏ ra thương hại hay gặng hỏi sâu, anh chỉ im lặng nhìn cô, ánh mắt đồng cảm sâu sắc.
— Chúng ta đúng là những kẻ đồng cảnh ngộ. — Bảo nhấp một ngụm trà, giọng nói trầm xuống đầy u uất.
— Tôi từng là Trưởng phòng Nghiên cứu Dược liệu của Tập đoàn Dược phẩm Đông Á, nhưng bị phó chủ tịch vu oan đầu độc bằng trà dược.
— Thực chất, gã đã nhập lậu hóa chất tạo mùi hóa học rẻ tiền từ chợ Kim Biên để thay thế cho thảo dược tự nhiên hòng ăn bớt tiền đầu tư.
— Khi tôi phát hiện và làm báo cáo gửi lên Hội đồng quản trị, gã đã ra tay trước, lập hồ sơ giả biến tôi thành kẻ tội đồ.
— Tôi bị tước bằng sáng chế, bị đuổi việc và mang tiếng xấu khắp ngành dược phẩm Việt Nam suốt nửa năm qua.
Nguyệt nhìn Bảo, cô cảm thấy sự phẫn uất và kiên định trong mắt anh giống hệt như ngọn lửa đang cháy trong lòng cô.
Hai con người xuất chúng, một người nắm giữ kỹ nghệ trà sen đỉnh cao, một người là thiên tài dược lý trà hiện đại.
Họ đều bị những kẻ tiểu nhân gian xảo cướp đi tất cả và đẩy ra lề đường trong sự ghẻ lạnh của người đời.
— Anh có muốn lấy lại những gì đã mất không? — Nguyệt đột ngột hỏi, đôi mắt cô sáng lên dưới ánh đèn lồng đỏ của ngôi chùa cổ.
Bảo quay sang nhìn cô, ánh mắt anh chợt bùng lên một tia sáng mãnh liệt.
— Tôi chưa bao giờ từ bỏ việc minh oan cho mình, nhưng một mình tôi không thể đối đầu với cả tập đoàn dược phẩm nghìn tỷ.
— Vậy thì chúng ta hãy bắt tay nhau. — Nguyệt nói, giọng kiên định chưa từng có.
— Anh có dược lý hiện đại, tôi có kỹ nghệ ướp trà sen Tây Hồ gia truyền độc nhất vô nhị.
— Lê Minh Hùng cướp Lê Gia Trà nhưng gã không có kỹ nghệ của tôi, gã chắc chắn sẽ dùng trà bẩn và hóa chất để tối đa hóa lợi nhuận nhằm nhanh chóng đưa công ty lên sàn chứng khoán.
— Chúng ta sẽ lập một thương hiệu trà mới, dùng chất lượng tuyệt đối và tri thức dược lý để đè bẹp Lê Gia Trà ngay trên sân nhà của họ.
Bảo lặng người nhìn cô gái gầy gò trước mặt, nhưng từ cô tỏa ra một nguồn năng lượng mạnh mẽ khiến anh bị thuyết phục hoàn toàn.
— Cô thực sự muốn làm sao? Khởi nghiệp ngành trà hiện nay cần nguồn vốn lớn và sự kiên trì phi thường.
— Tôi có thể chịu khổ, tôi đã sống ở đầm sen mười năm, không có khó khăn nào tôi chưa từng trải qua. — Nguyệt quả quyết.
Bảo đưa bình trà giữ nhiệt cho cô, nụ cười trên môi anh trở nên ấm áp và tin cậy hơn.
— Được, nếu cô đã quyết chí, Đặng Quốc Bảo tôi xin dùng cả mạng sống này để đồng hành cùng cô.
— Chúng ta sẽ tạo ra một loại trà sen không chỉ thơm ngon thượng hạng mà còn là liều thuốc đại bổ cho sức khỏe con người.
Dưới hiên chùa cổ Trấn Quốc, bên cạnh mặt nước Hồ Tây mênh mông gợn sóng dưới cơn mưa lạnh.
Hai kẻ bị ruồng bỏ đã chính thức lập lời thề đồng hành, mở ra chương đầu tiên cho một đế chế trà nghìn tỷ sau này.
Mưa bắt đầu ngớt, và phía chân trời xa xôi của Hà Nội, những tia sáng đầu tiên của ngày mới đang dần ló dạng qua màn sương mù.