Chương 1: Đêm Đông Buốt Giá Ở Phủ Tây Hồ
Cơn mưa phùn cuối đông Hà Nội quất từng đợt lạnh buốt vào những khung cửa kính của biệt thự cổ số 86 Tô Ngọc Vân.
Bên trong phòng khách rộng lớn của dòng họ Lê, bầu không khí ngột ngạt và căng thẳng như muốn đông cứng lại.
Lê Minh Nguyệt đứng giữa sảnh, đôi vai gầy run nhẹ dưới lớp áo khoác dạ mỏng đã thấm sương đêm.
Đối diện cô, dưới ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy, là những gương mặt thân thuộc nhưng lạnh lùng đến tột cùng.
Lê Minh Hùng, anh trai cùng cha khác mẹ của cô, đang gác chéo chân trên chiếc ghế gỗ trắc chạm trổ tinh xảo, nụ cười nửa miệng đầy mưu mô.
Bên cạnh gã, mẹ kế Trần Lệ Hoa đang vờ lau nước mắt bằng chiếc khăn mùi soa lụa tơ tằm, nhưng ánh mắt lấp lánh sự đắc ý tột độ.
— Minh Nguyệt, chứng cứ rành rành ra đó, mày còn muốn chối cãi đến bao giờ? — Lê Minh Hùng đập mạnh xấp tài liệu xuống bàn trà.
Tiếng động chát chúa vang lên trong phòng khách tĩnh mịch, khiến những bô lão của dòng họ Lê ngồi hai bên hàng ghế phải khẽ nhíu mày.
Nguyệt nhìn xấp tài liệu trên bàn, tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Đó là bản sao kê giao dịch từ ngân hàng Vietcombank chi nhánh Tây Hồ, thể hiện tài khoản đứng tên cô đã nhận năm tỷ đồng.
Kèm theo đó là bản in các email trao đổi bí mật về công thức ướp trà sen Tây Hồ cổ truyền của dòng họ Lê gửi cho tập đoàn đối thủ.
— Tôi không làm việc này. — Giọng Nguyệt khàn đặc nhưng kiên định, cô siết chặt hai nắm tay đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay đau điếng.
— Các email này được gửi từ IP cá nhân của tôi, nhưng chữ ký và hồ sơ mở tài khoản ngân hàng kia hoàn toàn là giả mạo.
— Ai cũng biết tôi là người trực tiếp nắm giữ bí quyết ướp trà của cha để lại, tôi có lý do gì để bán rẻ nó với cái giá năm tỷ đồng?
— Năm tỷ đồng sao? Đối với một đứa con gái tham lam vô độ thì đó là cả một gia tài lớn rồi! — Trần Lệ Hoa đột ngột lên tiếng, giọng lanh lảnh chứa đầy ác ý.
— Ông nhà vừa nằm xuống chưa xanh cỏ, cô đã cấu kết với người ngoài để đâm sau lưng gia tộc, cướp đi công sức trăm năm của tổ tiên.
— Nếu không phải Minh Hùng phát hiện kịp thời từ bộ phận an ninh mạng của công ty, thì thương hiệu Lê Gia Trà đã bị hủy hoại trong tay cô rồi!
Một bô lão trong dòng họ gõ mạnh cây gậy xuống sàn gỗ, thở dài đầy thất vọng: — Minh Nguyệt, cha cháu sinh thời thương cháu nhất, dạy cháu kỹ nghệ ướp trà độc nhất vô nhị, sao cháu lại có thể làm ra chuyện đại nghịch bất đạo thế này?
— Thưa bác, cháu thực sự bị vu oan! — Nguyệt nhìn thẳng vào mắt người bác họ, ánh mắt đầy khẩn thiết.
— Cháu đã dành mười năm ở đầm sen Quảng An, từ lúc rạng đông đến khi tối muộn để giữ gìn chất lượng trà, cháu làm sao có thể phản bội gia tộc?
Lê Minh Hùng đứng bật dậy, gương mặt gã lộ rõ vẻ hung tợn và đắc thắng.
Gã rút ra quyết định của Hội đồng quản trị Lê Gia Trà, có con dấu đỏ chói đặt trước mặt cô.
— Đủ rồi! Hội đồng gia tộc và Ban quản trị đã họp và đưa ra quyết định cuối cùng.
— Tước bỏ toàn bộ ba mươi phần trăm cổ phần thừa kế của Lê Minh Nguyệt tại Công ty Cổ phần Lê Gia Trà.
— Đồng thời, trục xuất Lê Minh Nguyệt ra khỏi dòng họ Lê, tịch thu lại căn biệt thự cổ Tây Hồ này.
— Từ giây phút này, mày không còn liên quan gì đến Lê Gia Trà, một cọng trà của dòng họ Lê mày cũng không được phép chạm vào!
Từng lời nói của Hùng như những nhát dao chém thẳng vào lòng tự trọng và niềm tin của Nguyệt.
Cô nhìn quanh phòng khách, từ những người chú, người bác từng cười nói thân thiết giờ đây đều né tránh ánh mắt của cô.
Họ im lặng, đồng nghĩa với việc họ đã chấp nhận những đồng tiền mua chuộc của Lê Minh Hùng và Trần Lệ Hoa từ trước.
Lê Gia Trà, thương hiệu trà sen trăm năm vang danh Hà Thành, nay đã rơi trọn vào tay hai kẻ lòng lang dạ thú.
Cô biết, dù có nói thêm điều gì vào lúc này cũng chỉ nhận lại sự sỉ nhục từ những kẻ đã định sẵn bản án cho cô.
— Được. — Nguyệt ngẩng cao đầu, nước mắt ch ch trực trào ra ngoài bị cô nuốt ngược vào trong.
— Lê Minh Hùng, Trần Lệ Hoa, hai người nghe cho rõ đây.
— Những gì hai người cướp đi của tôi ngày hôm nay, tôi thề sẽ khiến hai người phải quỳ xuống trả lại gấp trăm lần.
— Lê Gia Trà không có tôi điều phối kỹ nghệ ướp sen, chỉ là một cái xác không hồn mà thôi.
— Mày còn dám mạnh miệng sao? Bảo vệ đâu, đuổi nó ra ngoài cho tao! — Hùng hét lớn, gương mặt vặn vẹo vì tức giận.
Hai gã bảo vệ to khỏe bước vào, lạnh lùng ép Nguyệt bước ra phía cửa lớn.
Cánh cửa gỗ gõ đỏ dày nặng đóng sầm lại sau lưng cô, ngăn cách ánh đèn ấm áp bên trong với bóng tối buốt giá bên ngoài.
Gió đông tràn về quất mạnh vào mặt Nguyệt, sương muối buốt nhói như châm chích khắp da thịt.
Cô đi bộ dưới mưa, đôi giày búp bê mỏng thấm nước lạnh ngắt, bước chân loạng choạng trên con phố Tô Ngọc Vân vắng lặng.
Nhìn ra đầm sen Tây Hồ mùa này xơ xác, chỉ còn những cọng sen tàn đen kịt nhô lên khỏi mặt nước xám xịt.
Lòng Nguyệt đau như cắt, cô quỳ sụp xuống ven đường, hai tay ôm lấy ngực, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa giữa màn đêm cô tịch.
Mười năm thanh xuân, bao nhiêu mồ hôi và cả máu rơi trên những bông sen Quảng An đổi lại sự phản bội tàn nhẫn thế này sao?
Nhưng trong tiếng khóc ấy, một ngọn lửa hận thù và quyết tâm mãnh liệt bắt đầu bùng cháy.
Cô tự hứa với bản thân, đây sẽ là lần cuối cùng cô khóc vì những kẻ phản bội.
Cô đứng dậy, lau nước mắt, siết chặt chiếc túi xách cũ chứa vài món đồ cá nhân ít ỏi.
Cô bước tiếp vào màn đêm lạnh giá của Hà Nội, bóng dáng gầy gò nhưng thẳng tắp, đầy kiên định.