Chương 4: Danh Tiếng Bắt Đầu Lan Xa

Gian nhà cổ nhỏ xập xệ ven Hồ Tây của Thiên Hương Trà bắt đầu rộn rã những bước chân của những vị khách đầu tiên.

Ban đầu chỉ là vài người bạn cũ của Nguyệt và một số cựu đồng nghiệp trong ngành y dược của Bảo tìm đến ủng hộ.

Họ ngỡ ngàng khi thưởng thức chén trà sen thơm ngát, vị thanh nhã trôi xuống cổ họng để lại cảm giác nhẹ nhõm phi thường.

Chỉ sau một tuần sử dụng, nhiều người lớn tuổi vốn mất ngủ kinh niên kinh ngạc thấy giấc ngủ của mình sâu và ngon hơn hẳn.

Họ không còn bị những cơn đau đầu hành hạ, tinh thần sảng khoái và da dẻ hồng hào lên trông thấy nhờ tác dụng thải độc gan của trà.

Tiếng lành đồn xa, hương vị trà sen dược liệu của Thiên Hương Trà bắt đầu lan truyền bằng phương thức truyền miệng trong giới sành trà Hà Thành.

Mỗi hộp Thiên Hương Trà được đóng gói tinh tế trong hộp giấy kraft thân thiện môi trường được bán với giá năm trăm nghìn đồng.

Mức giá này tuy cao so với trà thông thường nhưng đối với giới thượng lưu yêu sức khỏe thì lại vô cùng xứng đáng.

Khách hàng tìm đến gian nhà cổ ngày một đông, có những chiều nắng ấm, xe hơi sang trọng đỗ dọc phố Xuân Diệu để xếp hàng mua trà.

Doanh thu tháng đầu tiên của Thiên Hương Trà đạt mức hơn hai trăm triệu đồng, một con số cực kỳ ấn tượng cho một tiệm trà khởi nghiệp.

Toàn bộ lợi nhuận được Bảo và Nguyệt tái đầu tư vào việc mua thêm nguyên liệu và nâng cấp lò sấy hồng ngoại lớn hơn.

Trái ngược hoàn toàn với không khí phấn khởi ở Xuân Diệu, tại trụ sở tổng công ty Lê Gia Trà lại đang vô cùng hỗn loạn.

Lê Minh Hùng đang ngồi trong văn phòng sang trọng của mình, điên cuồng đẩy nhanh tiến trình IPO trên sàn chứng khoán HNX.

Để có một báo cáo tài chính đẹp đẽ gửi lên Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, gã cần tối đa hóa tỷ suất lợi nhuận bằng mọi giá.

— Giảm chi phí nguyên liệu xuống tối đa cho tôi, tại sao chi phí thu mua sen bách diệp năm nay vẫn cao thế? — Hùng đập bàn quát lớn.

Trưởng bộ phận thu mua rụt rè trả lời: — Dạ thưa Giám đốc, giá sen bách diệp Quảng An tăng cao do mất mùa, nông dân đòi tăng giá.

— Ngu ngốc! Ai bắt các người mua sen thật? Hãy nhập chè búp vụn giá rẻ từ các nguồn trôi nổi ở các tỉnh biên giới về.

— Sau đó, mua hóa chất tạo hương sen tổng hợp từ các đầu nậu ở chợ Đồng Xuân về mà tẩm ướp, vừa thơm nồng vừa rẻ bằng một phần mười.

— Khách hàng bây giờ ăn hóa chất quen rồi, chỉ cần ngửi thấy mùi thơm nồng nặc là họ nghĩ trà tốt, biết thế nào là sen thật sen giả?

Trưởng bộ phận thu mua tái mặt, lắp bắp: — Nhưng thưa Giám đốc, hóa chất tạo hương công nghiệp có chứa các dung môi độc hại.

— Nếu tẩm ướp trực tiếp vào trà, người tiêu dùng uống lâu ngày sẽ bị tích tụ độc tố, gây tổn hại gan thận nghiêm trọng.

Lê Minh Hùng trừng mắt nhìn nhân viên của mình, ánh mắt lạnh lùng không một chút nhân tính nào.

— Việc đó không phải việc của cậu, tôi cần tỷ suất lợi nhuận đạt sáu mươi phần trăm để phục vụ kế hoạch IPO.

— Sau khi IPO thành công, tôi rút vốn thu về hàng nghìn tỷ đồng, lúc đó ai sống chết thế nào có liên quan gì đến tôi?

— Ngay lập tức thực hiện theo lệnh của tôi, ai dám hé răng nửa lời tôi sẽ cho đuổi việc ngay lập tức!

Dưới sự áp đặt tàn nhẫn của Hùng, hàng tấn trà bẩn tẩm hóa chất độc hại bắt đầu được sản xuất hàng loạt dưới nhãn hiệu Lê Gia Trà.

Để tạo mùi hương nồng nặc đánh lừa khứu giác, gã đã cho tăng nồng độ hóa chất tạo mùi lên gấp ba lần khuyến cáo công nghiệp.

Những hộp trà độc hại này nhanh chóng được phân phối ra thị trường qua các kênh đại lý chợ đen để thu dòng tiền mặt khổng lồ.

Trong lúc đó, thám tử tư mà Hùng thuê đã gửi về cho gã những bức ảnh chụp tiệm trà nhỏ của Nguyệt bên bờ Hồ Tây.

Nhìn thấy cảnh khách hàng sang trọng xếp hàng dài chờ mua trà của em gái mình, gương mặt Hùng vặn vẹo vì đố kị và giận dữ.

— Minh Nguyệt, con khốn này, đã bị tao đuổi đi như một con chó mà vẫn còn muốn ngóc đầu lên sao? — Gã rít lên qua kẽ răng.

— Mày nghĩ mày có thể đấu lại tao bằng cái tiệm trà xập xệ đó sao? Tao sẽ khiến mày phải biến mất hoàn toàn khỏi Hà Nội này.

Hùng cầm điện thoại lên, gọi cho một số điện thoại không có trong danh bạ, giọng nói lạnh lùng ra lệnh:

— Cho người đến dọn dẹp cái tiệm trà Thiên Hương ở phố Xuân Diệu cho tôi, đập nát hết máy móc và trà của nó đi.

— Tiện thể cảnh cáo con nhỏ đó, nếu còn dám bán trà ở Hồ Tây thì chân tay nó sẽ không còn nguyên vẹn đâu.

Bóng tối bao trùm lấy văn phòng của Lê Minh Hùng, gã đứng bên cửa sổ nhìn ra Hồ Tây, nụ cười đầy tàn nhẫn và điên cuồng.

Gã không biết rằng, chính quyết định đê tiện này sẽ là ngòi nổ châm ngòi cho sự sụp đổ không thể cứu vãn của chính gã sau này.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...