Chương 5: Xung Đột Trực Diện
Đêm muộn ở phố Xuân Diệu, một nhóm thanh niên xăm trổ hung hãn mang theo gậy sắt đột ngột xông vào gian nhà cổ của Thiên Hương Trà.
Chúng điên cuồng đập phá cửa kính, lật nhào bàn ghế và đập vỡ những hũ sành đựng trà sen quý giá đang ủ ấm.
Một gã to con lao đến dùng gậy sắt phang mạnh vào lò sấy hồng ngoại mini do Bảo tự chế tạo, khiến tia lửa điện bắn tung tóe.
— Đứa nào là chủ ở đây? Cút ra đây ngay! — Gã cầm đầu xăm trổ đầy mình hét lớn, giọng đầy đe dọa.
Nguyệt và Bảo từ phòng trong chạy ra, chứng kiến cảnh tượng hoang tàn đổ nát mà bọn côn đồ gây ra, Nguyệt giận đến run người.
Bảo nhanh chóng kéo Nguyệt ra sau lưng mình, che chắn cho cô khỏi những mảnh kính vỡ đang văng tung tóe trên sàn nhà.
— Các người là ai? Tại sao lại đến đây phá hoại tài sản công cộng? — Bảo hỏi, giọng điềm tĩnh nhưng ánh mắt lạnh lùng.
— Bọn tao đến để dạy cho tụi mày một bài học, biết điều thì dẹp ngay cái tiệm trà này đi và cút khỏi Hà Nội. — Gã cầm đầu gầm gừ.
— Nếu ngày mai tao còn thấy cái biển hiệu Thiên Hương Trà ở đây, tụi mày sẽ không có mạng để uống trà đâu!
Nói xong, bọn chúng ném thêm vài chai bia vào vách tường rồi nhanh chóng lên xe máy tháo chạy vào bóng tối.
Nguyệt nhìn những hũ trà sen bách diệp quý giá bị vỡ nát dưới đất, trà đổ tung tóe lẫn lộn với mảnh sành, cô không kìm được nước mắt.
Đây là công sức của cô và Bảo suốt hai tuần qua, là hy vọng duy nhất của họ để đứng lên cứu vãn danh dự.
— Đê tiện! Chắc chắn là do Lê Minh Hùng sai bọn chúng đến làm. — Nguyệt nghẹn ngào nói, nắm chặt tay đến rớm máu.
Bảo nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, ánh mắt anh tràn đầy sự điềm tĩnh và kiên định vô hạn.
— Minh Nguyệt, bình tĩnh lại đi cô, những kẻ dùng đến bạo lực là những kẻ đang bắt đầu sợ hãi trước sự trỗi dậy của chúng ta.
— Máy sấy bị hỏng tôi có thể sửa lại trong một ngày, trà bị đổ chúng ta sẽ làm lại mẻ mới xuất sắc hơn.
— Tôi đã ghi lại toàn bộ biển số xe và gương mặt của bọn chúng qua hệ thống camera ẩn tôi lắp đặt tuần trước.
— Ngày mai tôi sẽ trực tiếp gửi đơn tố cáo kèm bằng chứng clip này lên Công an Quận Tây Hồ để họ vào cuộc điều tra hành vi hủy hoại tài sản.
Nguyệt nhìn Bảo, sự điềm tĩnh và thông minh của anh như một chỗ dựa vững chắc giúp cô lấy lại tinh thần rất nhanh.
Nhưng đòn tấn công của Lê Minh Hùng chưa dừng lại ở đó.
Sáng hôm sau, ông Cường hớt hải chạy đến tiệm trà, gương mặt tái nhợt và đầy vẻ hốt hoảng.
— Minh Nguyệt ơi, hỏng rồi cháu ơi! Thằng Hùng nó vừa cấu kết với cán bộ địa phương để ép thu hồi đất đầm sen của ta rồi.
— Họ lấy lý do đầm sen nằm trong quy hoạch đô thị mới, nếu ta tiếp tục bán sen cho cháu, họ sẽ cưỡng chế thu hồi ngay lập tức.
— Ta thực sự xin lỗi cháu, ta không thể bán sen cho cháu được nữa, cả gia đình ta chỉ trông chờ vào cái đầm sen này để sống.
Nguyệt rụng rời chân tay, nguồn sen bách diệp Quảng An là linh hồn của Thiên Hương Trà, nếu mất đi nguồn sen này cô sẽ không thể làm trà.
Giữa lúc bế tắc tột cùng, Bảo bước đến bên cạnh cô, gương mặt anh lộ rõ vẻ tự tin của một nhà khoa học lớn.
— Chú Cường cứ yên tâm quay về đi ạ, chú không cần phải bán sen cho chúng cháu nữa để tránh rắc rối. — Bảo nhẹ nhàng nói.
Ông Cường ái ngại nhìn hai người rồi lầm lũi quay về, dáng điệu già nua đổ dài dưới cái nắng hanh hao của Hồ Tây.
— Bảo, không có sen bách diệp chúng ta làm sao ướp trà được đây? — Nguyệt lo lắng hỏi.
— Minh Nguyệt, cô quên tôi là chuyên gia dược lý và hóa sinh sao? — Bảo mỉm cười giải thích.
— Sen bách diệp Quảng An tuy tốt, nhưng thổ nhưỡng Hồ Tây hiện nay đang bị ô nhiễm nguồn nước nghiêm trọng do nước thải đô thị.
— Tôi đã nghiên cứu và phát hiện ra vùng thung lũng Mộc Châu và một số khu vực Thái Nguyên có thổ nhưỡng cực kỳ đặc biệt.
— Ở đó, chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn và nguồn nước khoáng tự nhiên vô cùng tinh khiết thích hợp để trồng sen hữu cơ.
— Sen bách diệp được trồng ở vùng hữu cơ sinh thái khép kín Mộc Châu có hàm lượng hoạt chất flavonoid chống oxy hóa cao gấp rưỡi sen Tây Hồ.
— Chúng ta sẽ không phụ thuộc vào đầm sen Hồ Tây nữa, chúng ta sẽ trực tiếp lên Mộc Châu xây dựng vùng sen hữu cơ của riêng mình.
Nguyệt nghe anh nói, mắt cô dần sáng lên lấp lánh như những vì sao đêm.
Ý tưởng của Bảo quá đột phá và táo bạo, bẻ gãy hoàn toàn âm mưu cô lập nguồn nguyên liệu của Lê Minh Hùng.
Họ lập tức thu dọn hành lý, lên chuyến xe khách sớm nhất tiến thẳng lên vùng cao Mộc Châu và Thái Nguyên.
Cuộc hành trình vạn dặm tìm kiếm linh hồn cho Thiên Hương Trà chính thức bắt đầu, đầy rẫy thách thức nhưng cũng đầy hy vọng.