Chương 7: Lưới Trời Lồng Lộng Giữa Cát Lái

Đêm muộn tại khu vực bãi bốc xếp số 4 của Cảng Cát Lái, bầu không khí trở nên tĩnh mịch và căng thẳng lạ thường dưới những ánh đèn cao áp chiếu sáng rực rỡ cả một vùng cầu cảng rộng lớn.

Gió từ sông Sài Gòn thổi vào mang theo hơi nước lạnh buốt và mùi dầu diesel nồng nặc bốc lên từ những chiếc tàu hàng khổng lồ đang neo đậu xung quanh khu vực bãi đá.

Những rặng cẩu trục khổng lồ đứng sừng sững như những gã khổng lồ bằng sắt gác đêm, chốc chốc lại phát ra tiếng xích sắt va chạm cọc cạch khô khốc nghe vô cùng rùng rợn.

Hàng chục phóng viên kinh tế cùng đại diện các cơ quan ban ngành logistics hàng hải đứng vây quanh khu vực rào chắn phong tỏa của lực lượng chức năng cửa khẩu.

Những chiến sĩ cảnh sát điều tra tội phạm C03 phối hợp chặt chẽ với lực lượng Bộ đội Biên phòng cảng Sài Gòn đang áp sát lô hàng mười hai container nghi vấn của công ty Hải Nam.

Trần Thế Hải đứng giữa vòng vây nghiêm ngặt của cảnh sát an ninh, hai tay gã bị khóa chặt trong chiếc còng số 8 bằng thép lạnh ngắt ẩn dưới tay áo khoác dài gã cố tình che đậy.

Khuôn mặt gã xám ngoét không còn một giọt máu, đôi môi run rẩy bấu chặt vào răng để ngăn những tiếng khóc thút thít nhục nhã không bị phát ra trước ống kính truyền thông đang liên tục nháy sáng.

Hải đưa đôi mắt đờ đẫn nhìn lên rặng cẩu trục, nơi mà chỉ vài ngày trước gã còn đứng nghênh ngang chỉ tay năm ngón, nay đã trở thành nơi chôn vùi sự nghiệp và cuộc đời gã.

"Cắt khóa container mang mã số VN-9982 cho tôi!" tiếng hô dõng dạc, đầy đanh thép của vị chỉ huy đội C03 vang lên phá tan màn đêm tĩnh lặng của bãi cảng Cát Lái.

Một chiến sĩ cảnh sát sử dụng chiếc máy cắt thủy lực chuyên dụng áp sát vào chiếc khóa sắt dày cộp của container.

Tiếng máy cắt kêu xè xè vang dội, những tia lửa điện bắn ra tung tóe chiếu sáng khuôn mặt méo mó vì sợ hãi tột độ của Trần Thế Hải đang đứng gần đó.

"Cạch!" tiếng chốt khóa bằng thép nặng nề rơi xuống nền bê tông nghe vô cùng chói tai, đập mạnh vào tâm trí đang hoảng loạn của Hải.

Hai cánh cửa sắt dày của chiếc container từ từ mở rộng ra trước hàng chục ống kính máy ảnh của các phóng viên đang liên tục bấm máy chớp sáng nhấp nháy liên tục.

Bên trong container, thay vì những kiện hàng bảng mạch điện tử cũ nát như tờ khai hải quan được duyệt, là những khối gỗ sưa đỏ cổ thụ khổng lồ nguyên khối xếp khít khao.

Những thân cây tròn trịa, được cắt khúc vuông vức hoàn hảo, mùi tinh dầu gỗ sưa đỏ thơm ngát đặc trưng lập tức lan tỏa mạnh mẽ khắp không gian bãi cảng Cát Lái.

Lực lượng kiểm lâm vùng 4 lập tức bước lên dùng thước đo chuyên dụng để kiểm tra mặt cắt gỗ và xác định tuổi thọ của từng cây.

"Báo cáo chỉ huy! Đây chính xác là gỗ sưa đỏ cực kỳ quý hiếm thuộc nhóm 1A nghiêm cấm khai thác và buôn bán thương mại dưới mọi hình thức!" một cán bộ kiểm lâm dõng dạc báo cáo lớn.

"Trần Thế Hải! Ông còn điều gì muốn giải thích về lô hàng bảng mạch điện tử chứa toàn gỗ sưa đỏ nhóm 1A cấm khai thác và xuất khẩu này không?" vị chỉ huy C03 lạnh lùng hỏi lớn.

Hải cố gắng giãy giụa gào lên đầy tuyệt vọng trong điên cuồng: "Không phải của tôi! Tôi hoàn toàn bị oan! Đây chắc chắn là do thằng Hưng hãm hại tôi!"

"Nó nắm quyền quản trị hệ thống logistics cũ của cảng, chính nó đã âm thầm sửa đổi thông tin vận đơn trực tuyến để cài bẫy hãm hại công ty Hải Nam của tôi!"

Phạm Gia Hưng từ trong bóng tối bước ra bên cạnh Nguyễn Khánh Linh, ánh mắt anh nhìn Hải lạnh lùng và sắc bén như nhìn một đống rác rưởi trôi sông.

"Trần Thế Hải, mày nghĩ đến nước này rồi mà vẫn còn có thể xảo biện giãy giụa được nữa sao? Mày coi cơ quan chức năng là lũ ngốc à?" Hưng lạnh giọng nói đầy uy lực.

"Mày quên rằng chữ ký số phê duyệt thông quan luồng xanh thủ công của Bùi Khắc Tuấn có chứa mã bảo mật giao dịch được chuyển trực tiếp từ tài khoản ngân hàng cá nhân của mày sao?"

"Toàn bộ lịch sử chuyển khoản năm triệu đô la vào tài khoản ẩn danh ở Singapore của Bùi Khắc Tuấn đã bị các trinh sát C03 phối hợp ngân hàng quốc tế phong tỏa và thu thập đầy đủ làm bằng chứng thép."

"Bằng chứng thép rành rành ngay trước mắt, mày nghĩ sự xảo biện đớn hèn của mày cứu được cái mạng của mày khỏi bản án chung thân sao?"

Nguyễn Khánh Linh khẽ nhếch mép cười đầy kiêu sa và khinh bỉ: "Trần Thế Hải, lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó lọt."

"Mày cướp đoạt container của người khác để làm vỏ bọc cho hành vi buôn lậu phạm pháp, thì hôm nay chính cái vỏ bọc đó là chiếc quan tài chôn vùi cả cuộc đời mày."

Hai chiến sĩ cảnh sát lập tức áp sát khống chế, kéo lê Trần Thế Hải đang nhũn chân không đứng vững lên chiếc xe thùng cảnh sát chuyên dụng đang chờ sẵn.

Tiếng còi xe cảnh sát rú vang cả góc cảng Cát Lái mang theo gã trùm logistics kiêu ngạo một thời đi vào bóng tối của sự trừng phạt nghiêm khắc của pháp luật nước nhà.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...