Chương 4: Cái Bẫy Pháp Lý Hoàn Hảo
Mười giờ tối, mưa trên sông Sài Gòn vẫn rơi không ngớt, mặt nước đen ngòm phản chiếu ánh đèn đường nhấp nhô như những con rắn vàng khổng lồ.
Tại một nhà hàng sân vườn cao cấp nép mình bên sông ở bán đảo Thanh Đa, Bình Thạnh, tiếng chạm ly lách cách vang lên từ một căn phòng VIP riêng tư biệt lập.
Bên trong phòng, Trần Thế Hải đang ngồi đối diện với Bùi Khắc Tuấn - Đội trưởng Đội giám sát Hải quan cửa khẩu cảng Sài Gòn khu vực 1.
Khuôn mặt Tuấn nhợt nhạt như sáp, mồ hôi hột rịn ra liên tục trên trán dù máy điều hòa trong phòng đang phả ra luồng khí lạnh buốt giá.
Gã Tuấn run rẩy cầm chiếc điện thoại lên, ngón tay run đến mức suýt chút nữa làm rơi chiếc iPhone đắt tiền xuống sàn gạch men bóng loáng.
Tuấn mở ứng dụng ngân hàng quốc tế, nhìn vào dãy số dư đang bị đóng băng tạm thời mà lòng đau như cắt, ruột gan cồn cào như có lửa đốt.
Những tài sản kếch xù gã tích góp được từ những phi vụ làm ăn mờ ám suốt chục năm qua - căn biệt thự ven biển ở Vũng Tàu, mảnh đất vàng ở Phú Quốc, cùng chiếc đồng hồ Rolex ngự trị trên cổ tay - tất cả bỗng chốc trở nên lung lay dữ dội.
"Hải này, tao thấy không ổn một chút nào rồi. Hệ thống quản trị logistics tự động của tổng cục đột ngột báo lỗi nghiêm trọng về tranh chấp quyền sở hữu trí tuệ."
"Toàn bộ hồ sơ điện tử liên quan đến việc chuyển nhượng tuyến vận tải container của thằng Hưng đã bị hệ thống tự động khóa chặt để tiến hành rà soát thủ công kiểm tra chéo."
"Tao không thể dùng tài khoản cấp cao của mình để phê duyệt trực tuyến luồng xanh thông quan cho mười hai container chứa gỗ quý của mày được nữa."
"Nếu vụ này bị thanh tra chính phủ hay C03 nhúng tay vào khui ra ánh sáng, cả hai chúng ta đều phải rục xương trong tù chung thân! Mày phải tìm cách cứu tao chứ!" Tuấn nói khàn giọng, giọng nói gã nghẹn lại vì nỗi sợ hãi tột cùng đang bóp nghẹt tâm can.
Hải đập mạnh chiếc ly rượu pha lê xuống bàn ăn làm vang lên một tiếng "ầm" chói tai, chất lỏng màu hổ phách đắt tiền bắn tung tóe lên mặt bàn kính cường lực.
"Đồ nhát gan! Mày đã ăn của gia đình tao bao nhiêu tỷ đồng suốt năm năm qua rồi mà bây giờ mới gặp chút sự cố kỹ thuật nhỏ đã xoắn cả lên thế?" Hải quát lớn, đôi mắt gã đỏ sọc lên đầy vẻ tàn ác và hung dữ.
"Tranh chấp sở hữu trí tuệ cái gì chứ? Đó chỉ là cái trò vặt vãnh tầm thường của thằng Hưng dùng để kéo dài thời gian thông quan mà thôi."
"Mày lập tức dùng thẩm quyền đội trưởng để ký lệnh phê duyệt thông quan thủ công bằng văn bản giấy cho tao ngay lập tức. Lấy lý do là hệ thống đường truyền cáp quang của cảng bị lỗi kỹ thuật đột xuất."
"Chỉ cần đống container gỗ sưa kia được xếp lên tàu hàng Panama và rời khỏi lãnh hải hải phận Việt Nam đêm nay, tao sẽ chỉ đạo chuyển ngay năm triệu đô la vào tài khoản ẩn danh của mày tại Singapore."
Bùi Khắc Tuấn nuốt nước bọt cái ực, lòng tham vô đáy và sự sợ hãi tột cùng đang đấu tranh vô cùng dữ dội trong thâm tâm gã.
Ngón tay gã bấu chặt vào mép bàn gỗ lim đến mức trắng bệch, cả người gã run bần bật trước viễn cảnh số tiền khổng lồ năm triệu đô la kia.
"Năm... năm triệu đô la sao? Mày phải chắc chắn là con tàu hàng kia sẽ nhổ neo xuất cảnh ngay lập tức khi nhận được tờ giấy thông quan thủ công nhé?"
"Yên tâm đi, tàu hàng của tao đã nổ máy sẵn sàng từ chiều rồi. Chỉ chờ tờ giấy thông quan thủ công có chữ ký và con dấu của mày là lập tức ra khơi ngay," Hải nhếch mép cười gằn đầy kiêu ngạo và đắc thắng.
Gã hoàn toàn không hề hay biết rằng, chiếc lọ hoa bằng gốm sứ đặt trang trí giữa bàn ăn sang trọng chứa một thiết bị nghe lén siêu nhỏ kỹ thuật số có độ nhạy cực cao.
Cách đó khoảng năm mươi mét, bên trong chiếc xe Volvo màu đen tuyền đỗ ven đường bờ sông Thanh Đa vắng vẻ, Phạm Gia Hưng và Nguyễn Khánh Linh đang đeo tai nghe chuyên dụng, lắng nghe trọn vẹn từng câu từng chữ đối thoại không sót một ly.
Nam ngồi ở hàng ghế phía trước đang gõ phím liên tục, ghi âm toàn bộ cuộc đối thoại tội lỗi đó và truyền trực tiếp dữ liệu âm thanh số hóa thời gian thực lên máy chủ bảo mật của cơ quan Cảnh sát điều tra C03.
Khánh Linh khẽ lắc đầu đầy khinh bỉ, đôi mắt phượng lấp lánh tia sáng sắc lạnh nhìn qua làn mưa bong bóng trên cửa kính xe hơi.
"Trần Thế Hải đúng là tự đào huyệt chôn mình. Gã hoàn toàn không hề biết rằng toàn bộ khu vực xung quanh nhà hàng này đã bị các trinh sát C03 mật phục áp sát sẵn sàng hành động."
Hưng từ từ tháo chiếc tai nghe chuyên dụng ra, khuôn mặt góc cạnh của anh lộ ra vẻ lạnh lùng như một pho tượng đá khắc trong bóng tối của chiếc xe sang.
"Kẻ kiêu ngạo và tham lam vô độ thường tự che mắt mình trước những cạm bẫy hiển nhiên nhất. Gã nghĩ tiền bạc có thể đổi trắng thay đen mãi mãi, nhưng gã quên rằng luật pháp của đất nước này không phải là thứ để gã chà đạp."
"Linh, cô đã cho người liên hệ và thông báo đầy đủ với giới truyền thông kinh tế và các doanh nghiệp logistics lớn về cuộc họp khẩn cấp sáng mai chưa?"
Khánh Linh gật đầu đầy kiêu hãnh, nụ cười nửa miệng đầy quyến rũ xuất hiện trên khuôn mặt xinh đẹp kiêu sa của nữ CEO tài ba.
"Sáng mai, tại Diễn đàn Logistics Hàng hải Đông Nam Á tổ chức trang trọng ở khách sạn Park Hyatt Saigon, Trần Thế Hải chính là diễn giả danh dự của buổi lễ."
"Tôi đã sắp xếp để toàn bộ các phóng viên kinh tế hàng đầu của các tờ báo lớn và các đại diện Big 4 kiểm toán có mặt đầy đủ tại đó."
"Chúng ta sẽ bóc trần toàn bộ bộ mặt thật và hành vi phạm pháp của gã ngay tại đỉnh cao danh vọng rực rỡ nhất của gã. Đó mới chính là đòn vả mặt đau đớn nhất khiến gã vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên nổi."