Chương 2: Mỹ Nhân Lý Tính Và Hợp Đồng Trăm Tỷ

Ba ngày sau khi bị trục xuất khỏi vịnh Vân Đồn, Trịnh Hoàng Lâm ngồi trong phòng VIP của một khách sạn năm sao bên bờ vịnh Hạ Long. Đối diện anh là Nguyễn Nhã Phương, ái nữ duy nhất kiêm CFO của Vạn An Capital - một trong những quỹ đầu tư mạo hiểm sòng phẳng và thế lực nhất nước.

Nhã Phương diện bộ vest đen may đo cao cấp ôm sát cơ thể thanh mảnh, mái tóc búi cao gọn gàng để lộ chiếc cổ kiêu hãnh và gương mặt sắc sảo. Đôi mắt cô ẩn sau gọng kính kim loại mỏng lấp lánh sự tinh anh và vô cùng lý tính. Cô không hề thể hiện bất kỳ sự thương hại nào dành cho Lâm, dù biết rõ anh vừa bị đối thủ cướp trắng công trình nghìn tỷ.

“Trịnh Hoàng Lâm, tôi đã đọc qua hồ sơ của anh.” Giọng Nhã Phương lạnh lùng, đều đặn như một cái máy. “Nhưng Vạn An Capital không phải là tổ chức từ thiện. Chúng tôi không đầu tư vì sự tội nghiệp hay thù hận cá nhân của anh đối với Royal Pearl. Tôi cần thấy tính khả thi thương mại và độ an toàn pháp lý của công nghệ nuôi cấy ngọc trai đen tự nhiên ánh xanh ngọc này.”

Lâm bình tĩnh, không hề bị khuất phục trước khí thế áp đảo của người đẹp hào môn. Anh mở chiếc túi da sờn cũ, lôi ra xấp tài liệu kỹ thuật viết tay cùng các bản in thông số thí nghiệm. Đặc biệt, anh trích xuất một văn bản chính thức từ ipad cá nhân.

“Tôi biết quy trình của Royal Pearl. Nhưng họ không biết rằng, trước khi ký đơn thôi việc một tháng, tôi đã âm thầm đăng ký Bằng sáng chế độc quyền về 'Quy trình kích hoạt men sinh học xúc tác xà cừ đen ánh xanh' dưới danh nghĩa cá nhân độc lập.” Lâm đẩy xấp hồ sơ sang. “Hợp đồng lao động của Royal Pearl chỉ bao gồm các công nghệ phát triển trên thiết bị của họ. Nhưng bằng sáng chế này được tôi nghiên cứu tại phòng lab độc lập bên ngoài, hoàn toàn không liên quan đến tài nguyên của họ.”

Nhã Phương khẽ nhướng mày. Cô lập tức bấm điện thoại gọi cho Trưởng ban Pháp chế của quỹ: “Tra cứu ngay mã số bằng sáng chế này trên hệ thống của Cục Sở hữu Trí tuệ Việt Nam.”

Mười phút trôi qua trong bầu không khí im lặng đến nghẹt thở. Tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng. Sau khi nghe báo cáo từ đầu dây bên kia, khóe môi Nhã Phương khẽ cong lên một độ cong hoàn hảo. Cô cúp máy, nhìn Lâm với ánh mắt đầy trân trọng.

“Bằng sáng chế hoàn toàn hợp lệ, không có bất kỳ tranh chấp nào. Anh chuẩn bị rất kỹ.” Nhã Phương đan hai tay vào nhau. “Bây giờ hãy nói về công nghệ.”

“Ngọc trai đen của Royal Pearl sử dụng hạt nhân nhựa sấy nhiệt hóa học để ép màu nhanh. Quy trình đó chỉ giúp ngọc bóng bẩy trong vòng mười ngày, sau đó xà cừ sẽ tự động phân rã và biến tính dưới ánh sáng mạnh. Còn công nghệ men sinh học của tôi kích thích con trai tự tiết ra chất sừng bao bọc hạt nhân tự nhiên suốt năm năm. Ngọc trai đen của tôi có độ cứng cao hơn ngọc thường hai cấp độ Mohs, ánh xanh tự nhiên không bao giờ phai.” Lâm tự tin khẳng định.

Nhã Phương gật đầu dứt khoát: “Rất tốt! Vạn An Capital sẽ rót một trăm năm mươi tỷ đồng cho dự án của anh tại đảo Cô Tô. Chúng ta sẽ thành lập công ty 'Hạ Long Black Pearl'. Anh nắm giữ sáu mươi phần trăm cổ phần bằng bằng sáng chế và kỹ thuật độc quyền, chúng tôi nắm giữ bốn mươi phần trăm bằng tiền mặt.”

Cô đẩy bản hợp đồng chuyển vốn sòng phẳng đã chuẩn bị sẵn qua bàn: “Mọi dòng tiền sẽ được kiểm toán Big 4 giám sát chặt chẽ. Tôi yêu cầu hiệu quả công việc tối đa. Anh dám nhận không?”

“Không chỉ dám nhận, tôi sẽ bắt Royal Pearl phải quỳ xuống xin lỗi vì sự kiêu ngạo của họ!” Lâm cầm bút ký dứt khoát vào bản hợp đồng, mở ra một trang mới cho cuộc đời mình dưới sự đồng hành của mỹ nhân lý tính.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...