Chương 4: Bão Nổi Vịnh Vân Đồn
Sự sỉ nhục của Trần Thế Hùng khiến Huỳnh Gia Kiệt điên tiết tột độ. Hắn quyết định không dùng đến các biện pháp thương lượng nữa mà kích hoạt toàn bộ các mối quan hệ ngầm để dồn Trịnh Hoàng Lâm vào đường cùng.
Chỉ hai ngày sau, một đoàn thanh tra liên ngành bất ngờ ập xuống trang trại Cô Tô của Lâm. Dẫn đầu đoàn là một quan chức đã bị Kiệt dùng tiền mua chuộc từ trước. Bọn họ đưa ra một quyết định hành chính bất thường: “Đình chỉ hoạt động trang trại nuôi cấy Hạ Long Black Pearl trong vòng hai mươi tư giờ để điều tra nghi án xả thải hóa chất men sinh học gây ô nhiễm môi trường biển.”
Cùng lúc đó, Lâm nhận được thông báo từ phía ngân hàng Vietcombank: “Tài khoản giao dịch hợp tác kinh doanh của công ty tạm thời bị đóng băng để phục vụ công tác thanh tra dòng tiền.” Tin xấu lan nhanh, các đối tác nhập khẩu lớn từ Nhật Bản bắt đầu dao động, liên tục gọi điện thoại ép Lâm phải giải trình nếu không sẽ hủy bỏ toàn bộ hợp đồng đặt hàng trị giá hàng triệu đô la.
Bế tắc chưa dừng lại ở đó. Đêm hôm ấy, đài khí tượng thủy văn phát đi thông báo khẩn cấp: Siêu bão số 4 bất ngờ đổi hướng đổ bộ trực tiếp vào vùng biển Quảng Ninh với sức gió giật cấp 12, cấp 13.
Giữa tiếng gió bão gào rú xé rách màn đêm đen kịt, Lâm nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ đội trưởng đội bảo vệ trang trại: “Anh Lâm ơi, nguy rồi! Có một nhóm người lạ mặt đi xuồng máy lợi dụng bão gió đã lẻn vào cắt đứt toàn bộ xích neo và dây chịu lực chính của cụm bè chứa trai giống gốc thế hệ thứ năm! Sóng biển đang đánh rất dữ, nếu không gia cố ngay, toàn bộ cụm bè trị giá trăm tỷ sẽ bị đánh tan tác ra biển khơi!”
Sắc mặt Lâm biến đổi. Giống trai gốc thế hệ thứ năm là tim gan của anh, là cốt lõi của toàn bộ dự án. Nếu mất nó, “Hạ Long Black Pearl” sẽ thực sự xóa sổ.
“Để tôi ra!” Lâm hét lớn qua điện thoại.
Mặc kệ sự ngăn cản của các công nhân, Lâm khoác lên mình bộ đồ lặn chuyên dụng, ngậm ống thở và đeo kính bảo hộ rồi lao mình xuống làn nước biển đen ngòm cuồng bão. Dưới đáy biển sâu, áp suất nước cực lớn cùng dòng hải lưu cuộn xoáy liên tục quật mạnh vào cơ thể anh. Ánh đèn pin chống nước lờ mờ chỉ đủ thấy những sợi xích sắt khổng lồ đang bị giật căng đứt, đập vào rạn đá ngầm lách cách.
Lâm kiên cường bám chặt lấy rạn đá, dùng hết sức bình sinh kéo sợi cáp dự phòng chịu lực nặng hàng trăm ký để nối lại xích neo chính. Sóng biển cuồng bạo liên tục nhấn chìm anh, quật cơ thể anh vào vách đá sắc nhọn. Suốt bốn tiếng đồng hồ ròng rã chiến đấu với tử thần dưới lòng biển sâu, Lâm ngâm mình trong làn nước lạnh buốt giá. Sắc mặt anh xám ngắt không còn giọt máu dưới áp lực nước, lồng ngực đau nhức như muốn vỡ tung vì thiếu oxy.
Đôi bàn tay anh bị vỏ hàu và đá ngầm cào nát, rách toác, những dòng máu tươi đỏ thẫm rỉ ra từ các ngón tay nhanh chóng bị dòng nước biển cuốn đi. Nhưng đôi mắt anh vẫn rực lửa căm hờn, kiên quyết không buông tay. Bằng kinh nghiệm cứu hộ biển sâu dày dặn, Lâm đã chốt chặt được chiếc khóa cáp cuối cùng vào bệ đá thành công trước khi kiệt sức hoàn toàn.
Khi được các công nhân kéo lên bờ bè, Lâm quỵ ngã xuống bãi cát lạnh, đầu gối bủn rủn không còn chút sức lực, cơ thể run lên bần bật vì nhiễm lạnh tột độ. Nhưng nhìn cụm bè giống gốc vẫn đứng vững vàng giữa sóng gió bão bùng, anh mỉm cười trong sự kiệt sức.