Chương 6: Lời Tự Tình Trước Bình Minh
Năm ngày sau biến cố bão tố, Trịnh Hoàng Lâm đã hoàn toàn bình phục nhờ phương pháp Đông - Tây y kết hợp hoàn hảo. Sáng sớm hôm ấy, khi mặt trời còn chưa nhô lên khỏi đường chân trời, anh dạo bước cùng Nguyễn Nhã Phương dọc theo bãi cát mịn màng của đảo Cô Tô.
Gió biển ban mai thổi nhẹ, mang theo vị mặn chát đặc trưng và cái lạnh se se. Nhã Phương hôm nay không diện những bộ vest công sở sắt đá, cô mặc một chiếc váy len mỏng màu kem đơn giản, mái tóc dài buông xõa tự nhiên bay nhẹ trong gió. Trông cô lúc này rũ bỏ hoàn toàn vẻ lạnh lùng kiêu hãnh của một CFO hào môn, trở nên dịu dàng và đầy nữ tính.
Cô lặng lẽ nhìn những vết băng bó vẫn còn quấn quanh bàn tay rách nát của Lâm, khẽ thở dài, giọng nói chứa đựng sự xót xa hiếm thấy: “Lâm... anh có biết đêm đó khi nghe tin anh lao xuống biển bão, tôi đã lo lắng thế nào không? Vạn An Capital đầu tư một trăm năm mươi tỷ là vì bằng sáng chế và tương lai của ngọc trai đen, nhưng cá nhân tôi... tôi không muốn thấy anh liều mạng như vậy. Tiền mất có thể kiếm lại, nhưng nếu anh có mệnh hệ gì, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.”
Lâm dừng bước, quay sang nhìn sâu vào đôi mắt lấp lánh ánh nước của Nhã Phương dưới ánh bình minh đang dần ửng hồng nơi chân trời. Anh nhẹ nhàng đưa bàn tay lành lặn nắm lấy bàn tay mềm mại, ấm áp của cô.
“Phương, cảm ơn em đã luôn tin tưởng và bảo vệ anh khi cả thế giới này quay lưng.” Giọng Lâm trầm ấm nhưng đầy kiên định. “Năm năm trước, anh bị kẻ phản bội cướp sạch mọi thứ, bị người đời khinh rẻ là gã thợ nuôi trai vô dụng. Lúc đó anh tưởng mình đã mất đi tất cả mục đích sống. Nhưng khi em xuất hiện, mang theo niềm tin sòng phẳng và sự đồng hành kiên định, anh biết mình phải thắng trận chiến này. Anh liều mạng cứu cụm bè trai giống gốc không chỉ vì tiền bạc, mà là vì muốn chứng minh rằng niềm tin và tình cảm em đặt vào anh là hoàn toàn xứng đáng.”
Nhã Phương khẽ run lên trước những lời thổ lộ chân thành của Lâm. Vẻ lý tính kiêu hãnh của cô hoàn toàn tan chảy dưới ánh nhìn ấm áp của người đàn ông trước mặt. Cô không ngần ngại tiến bước, tựa nhẹ đầu vào bờ vai vững chãi của Lâm.
“Tôi tin anh, Lâm.” Phương mỉm cười, những giọt nước mắt hạnh phúc khẽ lăn dài trên má. “Chúng ta đã cùng nhau đi qua giông bão, và giờ là lúc bắt bọn họ phải trả giá cho sự dối trá của mình.”
Dưới ánh bình minh rực rỡ đang dần xua tan màn đêm trên vịnh biển rộng lớn, hai người đứng bên nhau lặng lẽ, trao nhau lời hẹn ước chân thành trước khi bước vào trận chiến quyết định tại Triển lãm Trang sức Quốc tế.