Chương 1: Nỗi nhục dưới cơn mưa Bảo Lộc
Tiếng máy dệt cơ học chạy bằng motor điện công nghiệp gầm rú inh ỏi trong khu xưởng lớn của Phường dệt Lâm Gia tại Blao, Bảo Lộc. Tiếng động ấy chát chúa, thô bạo, hoàn toàn nuốt chửng tiếng lách cách êm dịu của những khung cửi gỗ cổ truyền vốn đã neo giữ linh hồn của vùng đất này suốt ba thế hệ. Giữa không gian nồng nặc mùi hóa chất nhuộm công nghiệp rẻ tiền, Trần Duy Anh đứng lặng im, đôi bàn tay gầy gò đầy những vết chai sần nhưng vô cùng sạch sẽ đang ôm chặt một cuộn lụa tơ tằm màu xanh lục bảo. Đó là thành quả của ba năm ròng rã anh ăn ngủ trong phòng thí nghiệm độc lập, tự mình tìm kiếm và phục dựng công thức nhuộm thảo sinh học gia truyền từ lá dâu tằm cổ thụ và vỏ cây rừng kết hợp với men tơ tự nhiên.
“Mày chỉ là một thằng kỹ thuật quèn cố chấp với mấy mớ lá cây mục nát, cút khỏi Phường dệt Bảo Lộc ngay lập tức trước khi tao cho bảo vệ ném đống rác của mày ra đường!”
Lâm Thế Vinh, gã anh họ cũng là Giám đốc điều hành mới của Lâm Gia Tơ Lụa, lớn tiếng quát tháo. Hắn mặc bộ vest đắt tiền nhưng xộc xệch, gương mặt phì phèo khói thuốc lá ngoại bang, đôi mắt hấp háy vẻ khinh bỉ tột cùng. Đứng xung quanh hắn là một đám quản lý nịnh bợ cùng bốn gã bảo vệ to khỏe, tay lăm lăm dùi cui điện sẵn sàng cưỡng chế.
Duy Anh nhìn thẳng vào mắt Vinh, giọng anh bình thản nhưng đanh thép: “Lâm Thế Vinh, anh có biết mình đang làm gì không? Lụa Lâm Gia nổi tiếng trăm năm nay là nhờ tơ tằm nguyên bản nhuộm bằng thảo mộc tự nhiên. Anh nhập loại tơ polyester hóa chất giá rẻ kia về, nhuộm bằng phẩm màu công nghiệp chứa amine độc hại bị cấm, rồi dán nhãn hữu cơ cao cấp. Đây là hành vi lừa đảo người tiêu dùng, phá nát danh tiếng mà ông nội đã cả đời gầy dựng!”
Vinh nghe vậy thì bật cười hô hố, điệu cười đầy vẻ ngạo mạn của kẻ vừa nắm được quyền lực tối cao sau khi ông nội lâm bệnh nặng. Hắn bước lại gần, giật phắt cuộn lụa xanh lục bảo trên tay Duy Anh. Hắn lật qua lật lại, rồi thẳng tay ném mạnh nó xuống vũng nước bùn đen ngòm bên ngoài hiên xưởng dệt dưới cơn mưa giông tầm tã của cao nguyên Bảo Lộc.
“Danh tiếng? Ông nội già rồi, lú lẫn rồi nên mới tin vào mấy trò cổ hủ của mày! Bây giờ là thời đại của dòng vốn nhanh, của IPO, của tối ưu hóa chi phí! Một mét lụa tự nhiên của mày mất cả tháng nhuộm, giá thành triệu đồng, làm sao tao cạnh tranh nổi? Tao nhập sợi hóa học từ bên kia biên giới, giá chỉ bằng một phần mười, qua công nghệ nhuộm của tao vẫn bóng bẩy như thường! Quỹ đầu tư Vạn An chuẩn bị rót 500 tỷ vào đây, họ cần số lượng chứ không cần thứ lụa thảo mộc dở hơi của mày!”
Duy Anh nhìn cuộn lụa quý giá của mình bị chà đạp dưới bùn đất. Những thớ lụa dệt từ kén tằm vàng vôi hảo hạng, được nhuộm qua hai mươi bốn lần nước men thảo sinh học ấm, giờ đây lấm lem bùn đất. Ngón tay anh siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay, rỉ ra những giọt máu tươi ấm nóng. Anh cảm nhận được nỗi nhục nhã này đang thấm sâu vào tận xương tủy, nhưng đôi mắt anh không hề có một tia yếu đuối. Chỉ có một ngọn lửa lạnh lẽo đang âm thầm bùng cháy.
“Tao cướp công thức của mày đấy thì sao nào?” Vinh ghé sát tai Duy Anh, thì thầm đầy đê tiện. “Hồ sơ công nghệ nhuộm thảo mộc mang tên tao đã nộp lên để làm hồ sơ gọi vốn. Còn mày, thẻ nhân viên bị khóa, laptop bị tịch thu. Mày bước ra khỏi đây với hai bàn tay trắng. Đống tơ lụa của mày, tao sẽ cho đốt sạch!”
Những gã bảo vệ bước tới, thô bạo đẩy Duy Anh ra ngoài cổng sắt lớn. Dưới làn mưa xối xả lạnh buốt của Bảo Lộc, Duy Anh lảo đảo bước đi. Anh cúi xuống, nhặt cuộn lụa bị bùn đất bao phủ lên. Anh vuốt nhẹ những thớ sợi bị rách, thầm hứa với linh hồn của ông nội và tổ nghiệp dệt lụa: “Lâm Thế Vinh, anh sẽ phải trả giá cho sự phản bội này. Tôi sẽ dùng chính bàn tay này để dựng lại danh dự cho lụa Việt!”