Chương 6: Chiếc Bẫy Hóa Chất Và Sự Thật Phơi Bày
24 giờ đình chỉ hoạt động trôi qua nhanh chóng, nhưng với Trần Duy Anh, từng phút trong khoảng thời gian đó dài như một sợi tơ bị kéo căng đến mức sắp đứt. Bên ngoài cổng xưởng Bảo Lộc Ngọc Ty, phóng viên dựng máy quay từ sáng sớm. Vài hộ dân trồng dâu đứng nép dưới mái hiên, mắt đỏ hoe vì sợ hợp đồng thu mua kén tằm bị hủy. Một bà cụ đưa cho Duy Anh chiếc khăn lụa cũ đã bạc màu, giọng run run: “Nếu xưởng của con sập, cả làng này cũng mất mùa theo.”
Duy Anh nắm chặt chiếc khăn. Anh không nói lời hứa suông. Anh chỉ mở chiếc hộp chống nước, bên trong là ba mẫu nước thải được niêm phong bằng tem của Sở Tài nguyên Môi trường, một ổ cứng chứa dữ liệu cảm biến pH mười hai tháng, và bản nhật ký men sinh học có chữ ký xác nhận của hợp tác xã Da Nhim. Lê Minh Thư đứng cạnh anh, áo vest đen ướt mưa, nhưng ánh mắt tỉnh táo đến lạnh người. Cô nói nhỏ: “Hôm nay không chỉ cứu một xưởng dệt. Hôm nay phải khiến họ không còn đường quay lại cắn ngược.”
Đúng chín giờ, kết quả phân tích mẫu nước thải của Bảo Lộc Ngọc Ty từ Viện Pasteur và Sở Tài nguyên Môi trường được công bố chính thức trước sự ngỡ ngàng của truyền thông. Nước thải sau nhuộm của xưởng đạt tiêu chuẩn nước sinh hoạt loại A, nhờ sử dụng công nghệ men sinh học phân hủy hữu cơ độc quyền của Trần Duy Anh. Không hề có bất kỳ hóa chất độc hại nào được xả ra môi trường. Lệnh đình chỉ bị hủy bỏ lập tức, tài khoản Vietcombank của công ty cũng được giải tỏa sau khi cơ quan thuế xác nhận sổ sách kế toán minh bạch.
Đám phóng viên vừa quay sang Duy Anh thì một chiếc xe màu đen lao tới trước cổng. Lâm Thế Vinh bước xuống, vẫn mặc bộ vest xám đắt tiền, trên miệng còn giữ nụ cười khinh miệt. Hắn giơ điện thoại lên trước mặt mọi người: “Một bản xét nghiệm không chứng minh được gì. Tao có nhân chứng nói chính mày đã tráo mẫu trước khi gửi đi.”
Cả sân xưởng im phăng phắc. Một công nhân trẻ từng làm ở Bảo Lộc Ngọc Ty bị Vinh kéo ra, mặt trắng bệch, lắp bắp nói Duy Anh từng yêu cầu anh ta đổi can nước thải vào đêm trước thanh tra. Cú đánh này hiểm độc hơn mọi lời vu khống trước đó, bởi nó đánh thẳng vào lòng tin vừa mới được khôi phục.
Duy Anh nhìn người công nhân trẻ. Anh nhận ra vết bầm ở cổ tay cậu ta và ánh mắt né tránh về phía chiếc xe của Vinh. Anh không nổi giận. Anh chỉ hỏi: “Mẹ em còn nằm viện ở khoa thận đúng không?” Cậu công nhân sững người. Duy Anh mở một file ghi âm từ điện thoại dự phòng. Trong file, giọng Lâm Thế Vinh vang lên rõ ràng: “Ký giấy làm chứng đi. Tao trả viện phí cho mẹ mày. Nếu không, tao cho cả nhà mày khỏi sống ở Bảo Lộc nữa.”
Tiếng máy quay bắt đầu dồn dập. Người công nhân bật khóc ngay trước cổng xưởng. “Em xin lỗi anh Duy Anh. Em bị ép. Em không tráo mẫu. Em chỉ đứng ngoài cửa kho, họ bảo em học thuộc lời khai.”
Lê Minh Thư không để truyền thông kịp loạn nhịp. Cô bước lên, đặt thêm một tập hồ sơ xuống bàn thanh tra. Kết quả kiểm toán đột xuất của PwC tại Lâm Gia Tơ Lụa phơi bày một hố đen tài chính tàn khốc: Lâm Gia báo cáo thu mua 50 tấn kén tằm hảo hạng từ nông dân địa phương với trị giá hàng chục tỷ đồng, nhưng thực tế kho của họ chỉ có 2 tấn kén mục. Thay vào đó, PwC phát hiện hóa đơn nhập khẩu lậu 48 tấn sợi polyester tổng hợp giá rẻ cùng hàng chục thùng hóa chất nhuộm công nghiệp chứa amine thơm độc hại từ công ty vỏ bọc Vạn Phát Chemical.
Duy Anh tung tiếp đòn thứ hai: đoạn video camera ẩn do một công nhân cũ cung cấp. Màn hình dựng ngay giữa sân chiếu rõ Lâm Thế Vinh đang chỉ đạo kỹ thuật viên đổ những xô bột màu hóa học vào lò nhuộm và nói: “Cứ trộn đều sợi hóa học vào sợi tơ tằm theo tỷ lệ 8:2, dệt thật bóng lên rồi dán nhãn tơ tằm thiên nhiên 100%. Bọn nhà giàu chỉ nhìn bề ngoài thôi, không phát hiện ra đâu!”
Đòn thứ ba là bản sao kê tài khoản cá nhân của Lâm Thế Vinh tại Agribank, có dấu đỏ xác nhận của cơ quan điều tra, phơi bày khoản tiền huê hồng lậu 15 tỷ đồng từ nhà cung cấp hóa chất. Đòn thứ tư là báo cáo độc chất của Bệnh viện Đa khoa Lâm Đồng về chiếc khăn lụa gây sốc phản vệ cho Chủ tịch Lê Minh Triết. Từng tờ giấy được đưa ra không ồn ào, nhưng mỗi con dấu đỏ rơi xuống bàn lại như một nhát búa đóng vào chiếc quan tài danh tiếng của Lâm Gia.
Lâm Thế Vinh lùi một bước, khuôn mặt tái nhợt. Hắn vẫn cố gào lên rằng mọi thứ là giả. Nhưng phía sau hắn, hai cán bộ C03 đã bước xuống từ chiếc xe biển xanh. Một người đọc lệnh triệu tập khẩn cấp liên quan đến hành vi buôn lậu nguyên liệu, làm giả nhãn hàng hóa và xâm phạm sở hữu trí tuệ. Chiếc micro trên tay Vinh rơi xuống nền xi măng ướt, phát ra tiếng chát khô khốc.
Duy Anh nhìn đống sợi tơ bị ném dưới mưa từ ngày anh bị trục xuất. Anh cúi xuống nhặt một bó lên, giũ sạch bùn đất rồi đặt lại vào tay bà cụ trồng dâu. “Tơ thật không sợ nước bẩn,” anh nói, giọng khàn đi. “Chỉ sợ lòng người bẩn mà vẫn tự nhận mình là lụa.”
Tấm lưới pháp lý khép chặt quanh cổ Lâm Thế Vinh. Và lần đầu tiên sau nhiều tháng bị chà đạp, những người thợ Bảo Lộc không cúi đầu nữa. Họ đứng thẳng dưới mưa, nhìn kẻ từng nắm quyền sinh sát của cả phường dệt bị đưa đi trong tiếng máy quay và ánh đèn lạnh buốt.