Chương 5: Thẩm định sòng phẳng và đòn bẩy pháp lý trăm tỷ
Nhận được cuộc gọi của Trần Duy Anh, Lê Minh Thư không hề biểu lộ một chút hoang mang nào. Sự lý tính lạnh lùng của một chuyên gia tài chính cao cấp giúp cô giữ được cái đầu hoàn toàn tỉnh táo. Cô lập tức bay từ Sài Gòn lên Bảo Lộc ngay trong đêm. Với tư cách là CFO của Quỹ đầu tư Vạn An, cô có những đặc quyền pháp lý cực kỳ mạnh mẽ mà Lâm Thế Vinh không bao giờ lường trước được.
Sáng sớm hôm sau, Minh Thư triệu tập một cuộc họp khẩn cấp với toàn bộ ban điều hành của Lâm Gia Tơ Lụa. Cô bước vào phòng họp với phong thái vô cùng kiêu hãnh, theo sau cô là một đoàn chuyên gia mặc vest đen lịch lãm từ PwC - một trong bốn tập đoàn kiểm toán lớn nhất thế giới (Big Four).
Lâm Thế Vinh tươi cười chào đón: “Chào cô Minh Thư, tôi nghe nói xưởng của thằng Duy Anh bị đình chỉ rồi. Thật may là cô đã dừng hợp tác với nó kịp thời. Chúng ta ký hợp đồng đầu tư ngay hôm nay chứ?”
Minh Thư không ngồi xuống, cô đứng ở đầu bàn họp, giọng nói trong trẻo nhưng sắc lạnh như dao: “Lâm Thế Vinh, theo quy trình thẩm định sòng phẳng của Quỹ Vạn An, trước khi giải ngân bất kỳ dòng vốn nào, chúng tôi có quyền thực hiện kiểm toán pháp lý và kiểm toán chuỗi cung ứng đột xuất đối với bên nhận đầu tư. Đây là các chuyên gia kiểm toán của PwC. Họ sẽ trực tiếp kiểm tra toàn bộ kho hàng, hóa đơn thu mua kén tằm và nhật ký sản xuất của Lâm Gia trong vòng 24 giờ qua.”
Vinh nghe thấy từ “kiểm toán chuỗi cung ứng đột xuất” thì sắc mặt lập tức cứng đờ, nụ cười trên môi vụt tắt. Hắn cố tình chống chế: “Nhưng chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ hồ sơ giấy tờ rồi, việc gì phải phiền phức thế?”
“Nếu Lâm Gia trong sạch, việc gì phải sợ kiểm toán?” Minh Thư nhướn mày, đôi mắt đầy vẻ thách thức. “Nếu ông từ chối, hợp đồng 500 tỷ này sẽ lập tức bị hủy bỏ vô điều kiện, và Vạn An sẽ công bố lý do Lâm Gia không đáp ứng tiêu chuẩn minh bạch tài chính lên thị trường chứng khoán trước giờ IPO.”
Bị dồn vào chân tường, Vinh đành phải cắn răng đồng ý, mồ hôi lạnh bắt đầu rỉ ra trên trán hắn.
Đêm hôm đó, sau khi đoàn kiểm toán PwC bắt tay vào làm việc độc lập tại kho hàng của Lâm Gia, Minh Thư và Duy Anh hẹn gặp nhau tại một quán cà phê nhỏ tĩnh lặng trên đỉnh đồi thông lộng gió của Bảo Lộc. Sương mù cao nguyên bảng lảng trôi dưới thung lũng sâu, tạo nên một không gian vô cùng huyền ảo.
Họ ngồi sát bên nhau để tránh cái lạnh buốt của đêm cao nguyên. Minh Thư khẽ thở dài, rũ bỏ vẻ ngoài sắc sảo, lạnh lùng thường ngày, cô nhìn Duy Anh với ánh mắt dịu dàng, tràn đầy sự tin cậy: “Duy Anh, anh có biết tại sao em lại tin anh đến thế không? Giữa một thương trường đầy những kẻ lọc lừa, dối trá như Lâm Thế Vinh, sự kiên định và tình yêu thuần khiết của anh dành cho tơ lụa truyền thống là thứ quý giá nhất. Ba của em sau khi tỉnh lại cũng nói rằng, người có y đức và tâm hồn cao đẹp như anh chắc chắn sẽ tạo ra những sản phẩm mang linh hồn của đất nước.”
Duy Anh cảm động, anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mảnh mai nhưng đang run lên vì lạnh của cô: “Cảm ơn em, Minh Thư. Sự sòng phẳng và lý tính của em là điểm tựa lớn nhất để anh chiến đấu. Anh hứa, lụa Bảo Lộc Ngọc Ty sẽ không chỉ là một thương vụ đầu tư thành công, mà nó sẽ là niềm tự hào chung của hai chúng ta.”
Dưới ánh trăng khuya trải dài trên đồi thông, họ trao nhau lời ước hẹn thầm lặng nhưng vô cùng sâu sắc. Ranh giới của công việc đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự đồng điệu tuyệt đối của hai tâm hồn kiêu hãnh.