Chương 3: Đông – Tây Y Kết Hợp Biện Chứng
Bệnh viện Quốc tế miền Nam tại trung tâm Sài Gòn chìm trong bầu không khí vô cùng căng thẳng và u ám. Trên tầng cao nhất của khu VIP chuyên biệt, các y bác sĩ và chuyên gia y tế hàng đầu đang túc trực hai mươi bốn trên hai mươi bốn giờ bên ngoài phòng hồi sức tích cực (ICU).
Ông nội của Lâm Nhã Chi — lão chủ tịch Lâm Vạn Trường, người sáng lập và linh hồn của tập đoàn Lâm Gia — đang nằm trên giường bệnh với hệ thống dây rợ nhằng nhịt nối vào cơ thể gầy gò. Máy trợ thở cơ học rít lên từng hồi nặng nề, các chỉ số trên màn hình theo dõi liên tục báo động đỏ chói.
"Bệnh án xơ hóa phổi vô căn giai đoạn cuối (IPF) của lão chủ tịch đã chuyển biến rất xấu sau cơn viêm phổi cấp tính tối qua. Độ đàn hồi của nhu mô phổi đã giảm xuống mức tối thiểu, các nang phổi bị xơ hóa hoàn toàn không thể trao đổi oxy. Chỉ số SpO2 của cụ hiện chỉ dao động từ bảy mươi hai đến bảy mươi lăm phần trăm dù đã thở oxy liều cao một trăm phần trăm," Giáo sư Nguyễn Hoài Nam, Trưởng khoa Hô hấp của bệnh viện lắc đầu ái ngại báo cáo với gia đình.
"Với y học phương Tây hiện tại, chúng tôi đã sử dụng tất cả các loại thuốc chống xơ hóa mạnh nhất như Pirfenidone và Nintedanib nhưng cơ thể cụ không còn phản ứng. Lão chủ tịch... khó lòng qua khỏi đêm nay. Xin gia đình chuẩn bị tinh thần," vị giáo sư kỳ cựu thở dài đầy bất lực.
Nhã Chi đứng bên giường bệnh, hai tay cô đan chặt vào nhau đến mức các đầu ngón tay trắng bệch không còn một giọt máu. Gương mặt cô vẫn giữ được vẻ lạnh lùng lý tính thường ngày, nhưng đôi mắt đỏ hoe đã phản ánh nỗi đau đớn tột cùng đang giằng xé bên trong tâm hồn cô.
Đúng lúc này, cánh cửa phòng VIP mở ra, Trịnh Đình Quân bước vào trong bộ trang phục giản dị, tay xách một chiếc hộp bảo ôn y tế màu bạc nhỏ gọn. Đi sau anh là hai vị bác sĩ Đông y kỳ cựu của dòng họ Trịnh từ Kon Tum xuống.
"Anh Quân? Anh mang cái gì đến đây thế? Nơi này là phòng vô trùng cấp độ cao, không được phép mang những thứ thảo dược chưa qua kiểm định vào!" bà Lâm Lệ Bình, cô ruột của Nhã Chi lớn tiếng ngăn cản đầy giận dữ.
Quân không vội vàng giải thích, anh bước đến bên giường bệnh của lão chủ tịch, nhẹ nhàng đặt tay lên mạch cổ tay của ông cụ để cảm nhận nhịp đập yếu ớt, đứt quãng như ngọn đèn trước gió.
"Bạch giáo sư, theo y học cổ truyền, đây là chứng Phế nuy cực kỳ nguy kịch. Chân âm của cụ đã hao kiệt hoàn toàn do tác dụng phụ của các loại thuốc hóa dược mạnh, khí huyết ứ trệ khiến phế khí không thể lưu thông, dẫn đến tình trạng ngạt thở lâm sàng," Quân cất giọng trầm ấm nhưng vô cùng uy lực, giải thích rõ ràng mạch lạc.
"Thuốc Tây y tuy mạnh ở phần ngọn nhưng lại làm khô cạn chân âm của cụ. Hiện tại, chúng ta phải áp dụng phương pháp Đông - Tây y kết hợp biện chứng. Tôi sẽ dùng một giọt tinh chất Saponin vàng MR2 hoạt hóa tế bào gốc nhỏ dưới lưỡi của cụ để tạm thời giữ lại nguyên khí và kích hoạt khả năng tự bảo vệ của các tế bào nang phổi còn sống sót. Sau đó, tôi sẽ thực hiện châm cứu bấm huyệt các huyệt vị Thái Uyên, Phế Du để khơi thông kinh lạc phế quản."
"Điên rồ! Hoang đường!" Giáo sư Nam tức giận đỏ mặt tai tái. "Một giọt nước thảo dược của anh mà đòi cứu sống một bệnh nhân đã bị suy hô hấp cấp xơ phổi giai đoạn cuối sao? Nếu cụ có mệnh hệ gì, ai sẽ chịu trách nhiệm pháp lý trước pháp luật?"
Nhã Chi bước lên một bước, đứng chắn ngay trước mặt Quân. Cô nhìn thẳng vào mắt Giáo sư Nam, giọng nói vang lên đanh thép và đầy quyết đoán.
"Tôi chịu trách nhiệm! Toàn bộ quyền quyết định y tế đối với ông nội đã được cụ ủy quyền pháp lý cho tôi bằng văn bản công chứng. Bệnh viện đã tuyên bố bất lực, vậy tại sao không cho phép chúng tôi thử phương pháp này? Anh Quân, xin hãy tiến hành ngay lập tức!"
Quân khẽ gật đầu chào cô ái nữ dứt khoát. Anh mở chiếc hộp bảo ôn bạc, lấy ra một chiếc ống nghiệm thủy tinh nhỏ chứa một giọt dung dịch màu vàng óng ánh như mật ong rừng nguyên chất — đó chính là tinh chất Saponin vàng MR2 siêu tinh khiết được anh tách chiết bằng quy trình sắc ký nhiệt tự động hóa.
Anh nhẹ nhàng dùng dụng cụ y tế nâng lưỡi của lão chủ tịch lên, nhỏ giọt tinh chất quý giá vào vùng niêm mạc dưới lưỡi — nơi có hệ thống mao mạch phong phú giúp hấp thụ hoạt chất thẳng vào tuần hoàn máu mà không qua hệ tiêu hóa bị suy kiệt.
Cùng lúc đó, hai bàn tay của Quân chuyển động cực nhanh. Ngón cái của anh bấm mạnh vào huyệt Thái Uyên ở lằn chỉ cổ tay của cụ, tạo ra một lực ấn đều đặn và sâu sắc để kích thích phế khí. Các vị bác sĩ Đông y đi cùng cũng nhanh chóng châm cứu các kim bạc vô trùng vào các huyệt vị trọng yếu trên lưng cụ.
Mười phút trôi qua trong sự im lặng nghẹt thở của căn phòng VIP. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường như tiếng gõ của tử thần đang đếm ngược thời gian.
Đột nhiên, màn hình theo dõi chỉ số SpO2 khẽ chớp sáng. Con số 72 bắt đầu nhảy lên 75... rồi 78... rồi 82!
Nhịp tim đập loạn xạ 140 lần trên phút của ông cụ bắt đầu hạ dần xuống mức ổn định 95 lần trên phút. Tiếng rít nghẹn ngào trong lồng ngực cụ dịu hẳn đi, sắc mặt xám ngoét không còn giọt máu của ông cụ bắt đầu hiện lên một vệt hồng hào nhè nhẹ ở hai bên gò má.
Lão chủ tịch khẽ cử động ngón tay trỏ, đôi mắt nhắm nghiền suốt ba ngày qua từ từ hé mở, nhìn xung quanh đầy tỉnh táo.
"Oxy... ta cảm thấy... lồng ngực... thông thoáng rồi..." ông cụ thều thào nói ra được thành tiếng rõ ràng.
Giáo sư Nam há hốc miệng kinh ngạc, hai mắt trợn trừng nhìn màn hình chỉ số như nhìn thấy một bóng ma giữa ban ngày. Toàn bộ các bác sĩ Tây y trong phòng lab đều đứng sững sờ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng trước phép màu y học hiển hiện ngay trước mắt.