Chương 2: Mỹ Nhân Hào Môn Lý Tính
Ba ngày sau buổi chiều định mệnh tại Kon Tum, Trịnh Đình Quân có mặt tại thành phố Đà Nẵng. Anh ngồi lặng lẽ ở một góc khuất trong phòng trà thương gia của khách sạn năm sao InterContinental bên bán đảo Sơn Trà. Khí hậu ven biển dịu mát khác hẳn cái lạnh buốt của núi rừng Ngọc Linh, nhưng tâm trạng của Quân thì vẫn vô cùng trầm tĩnh và tập trung.
Cánh cửa phòng trà mở ra, một người phụ nữ trẻ bước vào dưới sự hộ tống của hai luật sư tài chính trung niên mặc vest xám thanh lịch. Cô mặc một chiếc đầm đen công sở giản dị nhưng cắt may cực kỳ tinh tế, mái tóc dài buộc gọn phía sau để lộ khuôn mặt thanh tú với những đường nét vô cùng sắc sảo, quý phái.
Đó là Lâm Nhã Chi — người thừa kế thế hệ thứ ba kiêm Tổng Giám đốc điều hành của Lâm Gia Group, tập đoàn y dược và bất động sản có quy mô vốn hóa hàng chục ngàn tỷ đồng tại miền Nam. Nhã Chi không phải là kiểu tiểu thư hào môn kiêu kỳ vô não; cô tốt nghiệp thủ khoa ngành Luật Tài chính tại Đại học Harvard và có ba năm làm việc tại văn phòng luật sư quốc tế ở New York trước khi về nước tiếp quản tập đoàn.
Cô bước đến bàn của Quân, không vội vàng ngồi xuống mà đưa mắt quan sát anh một lượt từ đầu đến chân. Đứng trước một chàng trai mặc chiếc áo sơ mi giản dị đã sờn cổ, đi đôi giày da cũ kỹ nhưng có đôi mắt sáng quắc đầy trí tuệ, cô khẽ mỉm cười lịch thiệp và chìa bàn tay mềm mại ra.
"Chào anh Quân. Tôi là Lâm Nhã Chi. Tôi đã đọc bản tóm tắt đề án nghiên cứu do trung gian gửi tới. Tôi không đầu tư vì sự thương cảm hay những câu chuyện kịch tính trên mạng. Tập đoàn Lâm Gia chỉ đầu tư khi tính khả thi pháp lý và thương mại đạt một trăm phần trăm," Nhã Chi cất giọng trong trẻo nhưng vô cùng điềm tĩnh, lý tính và dứt khoát.
"Tôi hiểu rõ phong cách làm việc của Lâm Gia," Quân mỉm cười bình thản, khẽ mời cô ngồi. "Tôi cũng không đến đây để xin lòng thương hại. Tôi đến đây để mang lại cho cô một cơ hội sở hữu độc quyền công nghệ dược phẩm sinh học lớn nhất Đông Nam Á trong mười năm tới."
Nhã Chi mở chiếc laptop chuyên dụng của mình ra, đặt lên bàn gỗ sồi. Ngón tay cô gõ nhanh trên bàn phím, truy cập trực tiếp vào hệ thống cơ sở dữ liệu của Cục Sở hữu Trí tuệ Việt Nam và hệ sinh thái bằng sáng chế quốc tế WIPO.
"Hồ sơ của anh cho thấy anh đã gửi bản phác thảo sáng chế quy trình tách chiết Saponin MR2 từ ba năm trước dưới dạng bảo mật cá nhân, trước khi anh gia nhập Viện Công nghệ Sinh học Tây Nguyên. Điều này có nghĩa là về mặt luật pháp, quyền ưu tiên sở hữu trí tuệ gốc thuộc về cá nhân anh, chứ không thuộc về viện nghiên cứu," Nhã Chi phân tích, ánh mắt cô hiện lên sự nhạy bén cực kỳ đáng sợ của một luật sư hàng đầu.
"Tuy nhiên, Đoàn Thế Phong vừa nộp hồ sơ xin cấp bằng sáng chế khẩn cấp cho cùng một quy trình sắc ký lỏng nhiệt trị vào tuần trước, có kèm theo xác nhận công trình nghiên cứu cấp cơ sở của viện nghiên cứu Kon Tum. Hồ sơ của họ rất mạnh vì có sự hậu thuẫn của Phong Cát Pharma và các mối quan hệ sở ngành."
Quân không hề nao núng, anh đẩy về phía cô một chiếc ổ cứng di động bọc thép chống sốc.
"Trong này chứa toàn bộ lịch sử phát triển thuật toán điều khiển cột sắc ký lỏng tự động hóa. Tôi đã viết và đẩy toàn bộ mã nguồn này lên một kho lưu trữ Git riêng tư trên GitHub từ năm năm trước. Mỗi dòng code đều được ký số bằng mã khóa PGP cá nhân của tôi, liên kết trực tiếp với chữ ký số quốc gia đã được công chứng pháp lý."
"Đoàn Thế Phong có thể xóa lịch sử trên máy chủ cục bộ của phòng lab Kon Tum, nhưng hắn không bao giờ có thể giả mạo hoặc thay đổi lịch sử commit bất biến đã được đóng dấu thời gian mật mã trên GitHub quốc tế. Bất kỳ chuyên gia kiểm toán công nghệ nào cũng có thể chứng minh tôi mới là tác giả duy nhất của đoạn code điều khiển hệ thống chiết xuất," Quân dõng dạc khẳng định.
Nhã Chi khẽ xoay nhẹ cây bút dạ trên tay, ánh mắt cô sáng lên lấp lánh như tìm thấy một viên kim cương thô quý giá giữa sa mạc cát bụi.
"Rất xuất sắc. Anh đã chuẩn bị lá chắn pháp lý cực kỳ vững chắc. Nhưng tôi còn một câu hỏi cuối cùng," cô nghiêng người về phía trước, giọng nói trầm xuống đầy sức nặng. "Tại sao công thức của anh lại vượt trội hơn công thức mà Đoàn Thế Phong đang nắm giữ? Hắn cũng có máy móc hiện đại và nguồn nguyên liệu Sâm Ngọc Linh dồi dào."
Quân nhìn thẳng vào mắt cô ái nữ lý tính, cất giọng đầy tự tin: "Đơn giản là vì hắn chỉ cướp được cái vỏ. Công thức hắn có chỉ là sắc ký ở nhiệt độ tiêu chuẩn ba mươi bảy độ C, cho ra hiệu suất chiết xuất Saponin MR2 chỉ đạt mười hai phần trăm, kèm theo lượng tạp chất lớn."
"Hắn không hề biết rằng, để kích hoạt hoàn toàn tế bào gốc Sâm Ngọc Linh và nâng hiệu suất chiết xuất lên chín mươi tám phần trăm tinh khiết, hệ thống phải vận hành theo biểu đồ nhiệt hình sin dao động từ mười lăm đến bốn mươi hai độ C trong môi trường áp suất âm áp suất cao luân phiên. Quy trình kích hoạt nhiệt này nằm hoàn toàn trong đầu tôi. Nếu không có nó, các mẻ chiết xuất của Phong sẽ chỉ cho ra một loại dung dịch vô giá trị, thậm chí có thể chứa độc tố tự phân hủy."
Lâm Nhã Chi đóng chiếc laptop lại với một tiếng "cập" dứt khoát. Cô quay sang gật đầu với hai vị luật sư tài chính đứng phía sau.
"Soạn thảo hợp đồng hợp tác chiến lược ngay lập tức. Tập đoàn Lâm Gia sẽ đầu tư một trăm năm mươi tỷ đồng giai đoạn một để xây dựng nhà máy chiết xuất sinh học công nghệ cao tại Khu công nghệ cao Đà Nẵng. Anh Quân sẽ giữ bốn mươi lăm phần trăm cổ phần sáng lập và quyền quyết định tối cao về mặt kỹ thuật."
"Nhưng trước khi ký kết chính thức, tôi cần tiến hành một cuộc thẩm định lâm sàng thực tế để chứng minh tính hiệu quả của hoạt chất Saponin MR2 tinh khiết đối với tế bào xơ hóa. Anh có sẵn sàng chứng minh năng lực thực tế của mình không?"
Quân đứng dậy, siết chặt bàn tay mềm mại của Nhã Chi: "Tôi sẵn sàng. Sự thật lâm sàng sẽ là câu trả lời đanh thép nhất cho sự hoài nghi của cô."