Chương 1: Sỉ Nhục Giữa Phòng Thí Nghiệm
Mưa rừng Kon Tum trút xuống tầm tã, từng hạt mưa lạnh buốt quất vào những lớp kính cường lực của Viện Công nghệ Sinh học Tây Nguyên. Tiếng sấm rền vang vọng từ đỉnh Ngọc Linh xa xôi, làm rung động cả những dãy hành lang lát đá hoa cương lạnh lẽo của khu nghiên cứu trọng điểm quốc gia.
Trịnh Đình Quân đứng sững giữa phòng thí nghiệm sắc ký lỏng hiệu năng cao (HPLC). Anh mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh sờn cũ, hai tay ôm chặt chiếc hộp giấy đựng vài món đồ cá nhân nghèo nàn: một chiếc kính bảo hộ cá nhân, vài ống nghiệm thủy tinh tự mua và cuốn sổ tay sờn gáy ghi chép thực địa sắc tố thảo dược.
"Cút đi! Một thằng thầy lang vườn rách nát mang chút kiến thức thảo dược vụn vặt như mày, lấy tư cách gì mà đòi đứng chung hàng ngũ với các giáo sư đầu ngành của chúng tôi?"
Giọng nói rít lên đầy khinh bỉ của Đoàn Thế Phong vang vọng khắp căn phòng lab hiện đại. Phong đứng đó, cằm hất lên trời, ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc bích liên tục xoay tròn trên mu bàn tay trắng trẻo không một vết chai sạn. Hắn mặc chiếc áo blouse trắng tinh khôi đặt may riêng từ nhà mốt Pháp, ngực thêu chữ nổi vàng óng: "Phó Giám đốc Đoàn Thế Phong".
Cạnh hắn là bà Cao Lệ Thu, mẹ ruột của hắn kiêm Chủ tịch Hội đồng Quản trị Phong Cát Pharma. Bà Thu khoanh tay trước ngực, chiếc nhẫn kim cương hai carat lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang cực mạnh của phòng thí nghiệm. Bà quét ánh mắt sắc như dao cạo qua người Quân, nhổ nước bọt xuống sàn gạch men bóng loáng ngay trước mũi giày bảo hộ sờn rách của anh.
"Nhìn lại bản thân mày xem, Trịnh Đình Quân," bà Thu khinh khỉnh lên tiếng, giọng nói chói tai đầy kiêu ngạo. "Cha mày chỉ là một ông thầy lang nghèo trên núi Ngọc Linh, bốc thuốc nam đổi gạo ăn qua ngày. Mày may mắn được viện nhận vào làm kỹ sư vận hành máy sắc ký quèn, lại ảo tưởng bản thân là thiên tài chế tạo dược phẩm sao?"
"Công trình chiết xuất Saponin vàng MR2 từ tế bào gốc Sâm Ngọc Linh này, từ hôm nay sẽ thuộc về bản quyền của con trai tôi - Đoàn Thế Phong. Hồ sơ đăng ký bằng sáng chế độc quyền đã được gửi lên Cục Sở hữu Trí tuệ dưới tên nó. Mày không còn bất kỳ liên quan nào ở đây nữa," bà Thu cười lạnh, vỗ vai con trai đầy tự hào.
Quân nghiến răng chặt đến mức tủy sống lạnh buốt. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội dưới lớp áo bảo hộ sờn cũ, lòng bàn tay siết chặt khiến móng tay đâm sâu vào thịt, rỉ ra những giọt máu hồng ấm nóng. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính điều khiển cột sắc ký lỏng — nơi chứa đoạn mã nguồn tự động hóa chu kỳ nhiệt áp suất do chính anh thức trắng ba trăm đêm để viết ra.
"Đoàn Thế Phong, anh biết rõ công thức kích hoạt chu kỳ nhiệt của cột sắc ký là do tôi phát minh ra. Không có thuật toán điều biến nhiệt độ đó, hoạt chất Saponin Majonoside-R2 (MR2) cực kỳ quý hiếm trong Sâm Ngọc Linh sẽ bị phân hủy hoàn toàn ở nhiệt độ bốn mươi độ C! Các người ăn cắp công trình của tôi để trục lợi!" Quân lớn tiếng, giọng nói vang lên đanh thép giữa tiếng sấm rền ngoài cửa sổ.
Phong cười khẩy đầy đắc ý. Hắn bước tới gần Quân, dùng ngón tay đeo nhẫn gõ mạnh vào lồng ngực Quân, hơi thở mang theo mùi nước hoa đắt tiền phả vào mặt anh.
"Ai chứng minh? Ai tin mày?" Phong ghé sát tai Quân thì thầm đầy nham hiểm. "Tất cả nhật ký hệ thống cục bộ trong phòng lab này đã bị tôi xóa sạch. Trên danh nghĩa máy chủ cục bộ, tôi mới là người thực hiện dòng commit code cuối cùng. Mày chỉ là thằng chạy việc phụ việc cho tôi. Ngày mai, tập đoàn Phong Cát Pharma sẽ công bố công nghệ này để khởi động chiến dịch IPO hai nghìn tỷ đồng tại sàn HoSE."
"Còn mày? Mày sẽ bị đuổi học, bị trục xuất khỏi viện nghiên cứu và đưa vào danh sách đen của toàn ngành dược Việt Nam. Sẽ không một phòng lab nào ở cái đất nước này dám nhận một kẻ có vết nhơ ăn cắp tài liệu như mày đâu!"
Bà Thu ra hiệu cho hai gã bảo vệ cao lớn mặc vest đen đứng bên cửa hành lang. Chúng lập tức bước tới, thô bạo giật lấy chiếc hộp giấy trên tay Quân và quăng thẳng ra ngoài hành lang. Chiếc hộp giấy rơi xuống vũng nước mưa dơ bẩn, cuốn sổ tay ghi chép thực địa quý giá bị nước mưa thấm đẫm, nhòe nhoẹt mực.
"Mời kỹ sư Trịnh rời khỏi đây ngay lập tức. Nơi này là phòng thí nghiệm cấp độ ba vô trùng, không dành cho những kẻ tạp nham không có học vị," Hùng - gã trợ lý trung thành của Phong lên tiếng đầy hống hách.
Quân lẳng lặng bước ra ngoài hành lang dưới cơn mưa lạnh ngắt của rừng Tây Nguyên. Anh cúi xuống nhặt cuốn sổ tay sờn rách từ vũng bùn bẩn, cẩn thận lau sạch những vệt nước mưa trên bìa sổ rồi cất vào trong lồng ngực áo khoác ấm nóng của mình.
Nước mưa dội thẳng vào mặt Quân, hòa lẫn vào những giọt mồ hôi lạnh buốt đang chảy dọc thái dương. Nhưng đôi mắt anh không hề có sự tuyệt vọng, ngược lại nó sáng rực lên một tia sáng lạnh lùng, sắc bén như lưỡi dao mổ.
Anh quay lại nhìn bảng hiệu bằng đồng sáng loáng của Viện Công nghệ Sinh học Tây Nguyên lần cuối, nghiến răng tự hứa với lòng mình.
"Đoàn Thế Phong, Cao Lệ Thu... Các người cướp đi công sức mười năm của tôi, muốn dùng nó để xây dựng đế chế tiền bẩn. Các người nghĩ rằng chỉ cần xóa lịch sử máy chủ cục bộ là có thể cướp sạch tri thức sao?"
"Các người không hề biết, cốt lõi thật sự của công nghệ sắc ký tế bào gốc nằm ở đâu. Tôi thề, tôi sẽ khiến các người phải quỳ gối trả giá gấp trăm lần ngay tại thời điểm các người nghĩ mình đang đứng trên đỉnh cao nhất!"